Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2009

hết tháng 11


Ba đang ở Sài Gòn. Mẹ đang ở Hà Nội. Con gái ngồi nhà ở Biên Hòa và làm mấy việc vớ vẩn.

1. Mình muốn lên SG gặp một chị ở Thụy Sĩ về, đang học ở Les Roches (trường mình định học). Nhưng mà có quá nhiều vấn đề rắc rối nảy sinh nên mình đang suy nghĩ hơi nhiều. Gần 18 đến nơi rồi mà vẫn còn phải băn khoăn về chuyện lên SG một mình thì có phải thanh niên VN thiếu trầm trọng kĩ năng sống ko nhỉ? Có lẽ nên lấy mình là một ví dụ điển hình về kiểu chỉ biết chơi và học, kết quả của một nền giáo dục VN cực kì dân chủ và tiến bộ.

2.Bạn Phương Anh ah, nếu mà bạn đọc được cái entry này ý, thì mình muốn nói là, cta sẽ thi xong vào ngày 22. Hình như Chee đi vào ngày 29. Vậy từ ngày 23-26 mình muốn cta xếp giờ để ba người đi chơi cùng nhau, chụp hình, ăn uống xyz. Xét ra thì chuyến đi của bạn Chee lần này không hề nhẹ nhàng chút nào, và mình thì có khả năng cả cuộc đời ko bao giờ gặp lại bạn ấy nữa, nên là mình muốn chào hỏi nhau kiểu gì để nhớ thật lâu. Cũng không biết nói chính xác thế nào nhưng đại loại là thế. Rồi một năm sau mình cũng đi thì hai chúng mình làm party chia tay riêng rồi cuối cùng còn lại bạn cũng đi nốt thì lúc đó tính sau vậy :"> đại khái ý mình là hãy cố gắng xếp giờ rộng rãi để có một kỉ niệm khó quên của ba đứa mình lol.

Thế thôi. Hết nhé. Ảnh đẹp nhỉ xD

Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2009

một chuyện của mình

Mình nghĩ là cái blogspot này của mình chỉ là một vài người biết đến. Nên là hôm nay, haha, mình muốn tâm sự một chuyện. Khá là riêng tư. Khá là buồn cười. Nhưng mà cũng khá là thật. Mà không. Rất thật mới đúng.
Mình bắt đầu đọc sách khi học lớp 5. Lúc ấy mình đọc Ruồi trâuThầy lang, toàn những tác phẩm kinh điển. Một vài truyện của Tô Hoài nữa. Những cuốn ấy không phải mình mua mà là do một người anh em chí cốt của mẹ tặng. Mình, phải nói là bằng một sự cố gắng nỗ lực lớn lao, đã đọc hết ngần ấy cuốn. Đừng nói là mình còn bé quá không hiểu gì. Mình không hoàn toàn hiểu tất cả, nhưng chắc chắn vào giai đoạn đó, đã bắt đầu có những cảm nhận đầu tiên về một-cuốn-tiểu-thuyết là như thế nào. Từ đó đến bây giờ cũng gần 8 năm rồi, không quá dài, nhưng mình đã đọc sách liên tục. Bắt đầu từ những cuốn dễ hiểu như Nghìn lẻ một đêm, Chicken soup.. và bây giờ mình nghĩ số sách đọc được, tính cả sở hữu và không sở hữu, là hơn một trăm cuốn. Nghe cũng không nhiều lắm, nhưng mình cứ tưởng tượng những gì chứa trong một trăm cuốn ấy, có thể nói là khá rộng (và có phần choáng ngợp). Đọc sách nhiều mang lại một sự nhạy cảm, như một điều tất yếu. Khi nỗi buồn trong thế giới ấy làm người ta bật khóc, khi những bi kịch xảy ra vượt quá tầm kiểm soát trong trí tưởng tượng, khi đó, mình biết có một chiều kích đã được mở ra. Nó làm con người dễ rung động, dễ tổn thương. Nhưng đổi lại, chắc chắn, có một cuộc sống ít ai có được. Đó là cuộc sống mà chỉ cần chạm nhẹ đã thấy trong mình những đổi thay, chỉ một chuyển động nhỏ đã thấy có điều gì đang lay động. Một cuộc sống hoàn toàn thiên về cảm xúc.
Và mình cứ nghĩ đó luôn luôn là thế giới của mình. Chắc chắn phải là một thế giới thuộc về mình.
Nhưng mà thì ra là không phải. Có vẻ mình nhầm đường.
Thật ngớ ngẩn. Đôi khi thực sự cô đơn giữa một thế giới hoàn toàn không có trong tưởng tượng. Mình đi tìm những điều không bao giờ xảy ra, theo cái cách mà những người bình thường trên cuộc đời này nghĩ rằng thật ngu xuẩn.
Thật ngu xuẩn.
Sau tất cả những cái diễn biến đó.
Và bây giờ mình nghĩ, mình cũng chẳng chín chắn hơn ai. Chỉ là một kiểu gồng mình lên để bắt mình phải già trước tuổi. Để người ta thấy mình khác biệt với thế giới ngoài kia.
Điều này thực sự làm mình thấy xấu hổ. Và theo một kiểu nào đó, mình đồng thời cảm thấy thật là buồn nữa.

Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2009

27.

Bây giờ tâm trạng rất là buồn cười. Trước khi thi hsg mình cứ nghĩ là đi thi lần này có gì quan trọng đâu, quan trọng là cái khoản miễn thể dục, quân sự thôi, mà nếu rớt thì cũng.. bình thường, nên là không cần ôn gì nhiều. Thế đấy. Còn bây giờ khi thi xong rồi thì cảm thấy rất.. hồi hộp. Tin nhắn động viên thi cử còn nhiều hơn tin nhắn chúc mừng sinh nhật. Nên là.. nếu mà rớt ý, sao mình cảm thấy có lỗi vô cùng, nhất là với người đã dạy văn cho mình hơn ba năm.. Với lại, thật thà mà nói, mình nghĩ là mình có thể làm hơn thế, chỉ là mình đã không cố gắng hết sức. Ngồi làm bài mà còn cho mình mấy phút nghỉ giải lao giữa hai câu là thấy.. lì quá đi. Nhưng mà, có một điều thiệc là xúc động. Một bạn nói là bạn ý đã thần tượng mình từ năm lớp 10, vì thấy cô Trang khen mình dữ quá, và bạn ý cực kì tin tưởng vào khả năng đoạt giải của mình.. Nói thiệc nghe xong chỉ muốn.. tát vào mặt mình mấy cái, vì chẳng biết nghĩ đến ai cả..

Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2009

Life is wonderful.



Mình nghe bài này và muốn khóc quá.

Thứ Năm, 19 tháng 11, 2009

days.



Mình đang nghe nhạc của Deuter và hoàn toàn trống rỗng. Mình cũng không biết là nên vui hay nên buồn, khi nghĩ về ngày mai hoàn toàn rảnh rỗi, và nghĩ về vài tuần sau lại kiểm tra tập trung 9 môn, hay là nửa năm sau tất bật với chuyện thi cử, hoặc một năm sau đang chuẩn bị hành lí lên đường..

Mình cứ cảm thấy cuộc sống rộng lớn quá. Và bây giờ thì mọi thứ không còn xoay vòng nữa rồi. Tất cả đều rất rõ ràng đấy chứ. Cả quá khứ, hay hiện tại, hay tương lai của mình. Có gì mập mờ đâu, có gì đáng lo lắng đâu..
Phải vậy không?

Mình có thể đi và bỏ lại nơi này ?
Ý mình là.
Ra đi và để lại mẹ mình, em mình và ba mình như thế.
Ra đi một mình và cô đơn như thế.

Thật băn khoăn quá.

Mình đọc blog một vài người.
Mình nghe Deuter, và thấy cuộc đời này, sao giống như một sa mạc trải dài hoang vắng.
Hoang vắng như mình lúc này.

Xung quanh đều là vô vị. Gái đẹp, trai đẹp, xe đẹp, nhà đẹp.. tất cả những cái đó có mang ý nghĩa gì chứ? Nếu sống một cuộc đời mà mình không muốn, nếu sống bất chấp và đạp lên tất cả.. ?

Có cái gì cứ nhỏ từng giọt, từng giọt bên trong đầu mình.

Hoàn toàn trống rỗng.

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009

Who cares ?


Đã đọc đi đọc lại nhiều lần Kitchen của B.Y. Trưa hôm nay mở ra và đọc lại một lần nữa.
Chắc là vì mình lại đọc vào một buổi trưa nắng chói chang và dường như mọi thứ đều mỏng tang như thế.
Chắc là vì dạo này có một số chuyện làm mình lo lắng quá.
Nên là, sau khi gấp lại, mình ngồi một chỗ, và bắt đầu khóc.
Mình khóc không phải là vì chuyện đau buồn gì. Chỉ là khóc để cảm xúc không còn kìm nén nữa, về chuyện đi US của Chee, về buổi tối hôm Hiếu diễn,..
Mình muốn khóc cho tất cả những gì đã qua.
Tất cả những gì mình đã từng có trong tay.

Mấy ngày nay mình hơi buồn, và mình lại đọc Kitchen, nên mình không được ổn lắm.


Imaginations Light

Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2009

những ngày cuối cùng


Là hôm nay, một buổi chiều chủ nhật có khả năng làm người ta rơi tõm vào một cái giếng.
Là hôm nay, những ngày cuối cùng của tuổi mười sáu.
Những ngày này có thực sự đẹp như người ta vẫn nghĩ ?
Có lẽ vậy.
Hoặc đối với mình, lúc này, ít ra là không.
Người ta có thể quên hết những lo toan, phiền muộn để cảm thấy hạnh phúc trong ngày sinh nhật của mình không?
Người ta vẫn vui, vẫn ngập tràn hi vọng khi dường như xung quanh, kể cả ba mẹ, hầu như không ai nhớ đến ngày sinh nhật của mình?
Mình hoàn toàn không làm được điều đó.
Mình hoàn toàn có thể có đủ dũng cảm để tự làm đau mình, chỉ để không phải hét lên và chìm ngập trong những suy tưởng huyễn hoặc của bản thân.
Cảm giác bây giờ như đứng giữa giao lộ, và một mình, và một sự vỡ tan trong lòng. Nỗi buồn đã trở thành hòn đá chắn ngang đường về, phải tự nhấc mình lên, phải giữ cho mình sự tỉnh tảo để dẹp qua hòn đá đó. Những cảm giác của một kẻ cô đơn, nếu gói gọn vào một cái túi, thì cái túi ấy có đủ vũ khí để đâm chết bất kì ai.

Mình lại nhớ về những ngày tháng trước, về những điều mình đã làm, những điều mình đã viết, về cái thời ngây ngô và đầy ma mị ấy. Bây giờ, chỉ đơn giản là không có đủ can đảm để liệt kê ra những sai lầm mình đã làm, những nỗi đau mà mình đã gây ra. Mười sáu năm, bước qua cái chết của rất nhiều người, có những người rất thân, rất gần gũi, có người là ba của bạn mình.. Lúc ấy mới biết, cái gì đâm chết tinh thần người ta nhanh nhất, cái gì đủ mạnh để quăng con người ta xuống vực thẳm mà không hề có một sự chống chọi nào. Tận cùng của nỗi đau, không phải là thất tình, không phải là thi rớt, là thất nghiệp, là thiếu thốn cơm áo gạo tiền.. Cái tận cùng ấy nằm ở gương mặt của những người chết và khuôn mặt của những kẻ đi qua. Không ai hiểu gì về số phận, về qui luật sắp đặt, vậy nên người ta lại càng đau. Đau về những nhát dao đột ngột, đau về một nỗi cô đơn dài hun hút. Đường đời có hạnh phúc như người ta vẫn tưởng, khi hạnh phúc chỉ là phút chốc, khi hạnh phúc luôn bị người đời quên đi rất nhanh, để thế chỗ vào đó là một quá khứ tái xám lạnh lẽo và u ám, là những tổn thương rách toang luôn bị chắp vá cẩu thả. Gặp nhau hôm nay, ngày mai đã mất nhau rồi. Yêu nhau mãnh liệt đến đâu nhưng cũng không dám tin là sẽ cũng nhau đi đến cuối con đường.. Đó là những chông gai vô hình mà không phải lúc nào người ta cũng đủ can đảm để nhìn thằng, bởi "cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu cũng không giữ được người mình yêu.."


Thứ Năm, 5 tháng 11, 2009

051109


Có lẽ thế giới vẫn luôn chao đảo.

Nhớ hồi đó, mình hay hỏi nhau những câu như "Tận cùng của nỗi đau là gì?". Lúc ấy tớ cũng ko biết trả lời như thế nào, cứ nói đơn giản là sẽ ko đau được nữa thôi, giống như tận cùng của đời người là cái chết vậy, mọi thứ trở lại điểm khời đầu. Nhưng nếu thế thì chẳng phải tận cùng của nỗi đau và tận cùng của tình cảm đều giống nhau sao?
Mess from Sò - 5.11.09

Có lẽ những buổi tối, nhìn ra bầu trời đêm, nhìn thấy máy bay nhấp nháy, thấy trăng và sao, thì thấy cuộc đời dài rộng quá. Sẽ còn nhiều những khoảnh khắc như thế này, khi mà bản lĩnh và vốn sống chưa đủ lớn để nghĩ đến những điều mình phải đón nhận, bởi có quá nhiều điều để nghĩ suy, để đoán trước, để hi vọng, về những con đường, những ngã rẽ của ngày sau, và biết rằng cuộc sống sẽ còn khó khăn lắm. Nhưng đôi khi, hiện tại là những gì quá đủ cho những băn khoăn của tuổi. Chỉ chợt nhận ra rằng, lạc quan có gì khó đâu mà sao ko bao giờ có được. Có chăng là bởi, vốn dĩ cuộc sống này quá mong manh. Hạnh phúc là bọt biển vỡ tan.

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2009

learn to smile.



Những điều mà người ta thường nói về mình gần đây là:
- Nhìn mày mệt mỏi quá.
- Dạo này mày gầy quá.
- Sao mặt hốc hác vậy.
- ...
Mình có biểu lộ một-cái-gì-đó-không-ổn trên gương mặt ?

.
tự nhiên
.
Mình nhớ lớp cũ. Nhớ mấy bạn quậy tưng bừng hồi xưa. Nhớ lúc đó ngày nào cũng cười căng cả miệng.
.
Mình nhớ một người chị, của ngày xưa, lúc chưa lấy chồng, người không-gia-đình, đi lang thang với mình khắp Biên Hòa, ăn uống đủ thứ, nói chuyện đủ thứ.
.
Mình nhớ hồi đi tìm background với Med và Chee bên Cù Lao. Trưa nắng chang chang ko nón mũ gì hết. Mệt thiệc nhưng mà thấy hai bạn dễ thương vô cùng.
.
Nói chung ngày xưa là những ngày tuyệt vời.
.

Bây giờ

những ngày không vui và không buồn . những ngày cảm không cảm xúc . những ngày chỉ biết chạy và chạy vì một bóng ma vô hình đang đuổi theo phía sau.

những ngày biết cười để không khóc.

những ngày dài thật dài.