Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2009

những ngày cuối cùng


Là hôm nay, một buổi chiều chủ nhật có khả năng làm người ta rơi tõm vào một cái giếng.
Là hôm nay, những ngày cuối cùng của tuổi mười sáu.
Những ngày này có thực sự đẹp như người ta vẫn nghĩ ?
Có lẽ vậy.
Hoặc đối với mình, lúc này, ít ra là không.
Người ta có thể quên hết những lo toan, phiền muộn để cảm thấy hạnh phúc trong ngày sinh nhật của mình không?
Người ta vẫn vui, vẫn ngập tràn hi vọng khi dường như xung quanh, kể cả ba mẹ, hầu như không ai nhớ đến ngày sinh nhật của mình?
Mình hoàn toàn không làm được điều đó.
Mình hoàn toàn có thể có đủ dũng cảm để tự làm đau mình, chỉ để không phải hét lên và chìm ngập trong những suy tưởng huyễn hoặc của bản thân.
Cảm giác bây giờ như đứng giữa giao lộ, và một mình, và một sự vỡ tan trong lòng. Nỗi buồn đã trở thành hòn đá chắn ngang đường về, phải tự nhấc mình lên, phải giữ cho mình sự tỉnh tảo để dẹp qua hòn đá đó. Những cảm giác của một kẻ cô đơn, nếu gói gọn vào một cái túi, thì cái túi ấy có đủ vũ khí để đâm chết bất kì ai.

Mình lại nhớ về những ngày tháng trước, về những điều mình đã làm, những điều mình đã viết, về cái thời ngây ngô và đầy ma mị ấy. Bây giờ, chỉ đơn giản là không có đủ can đảm để liệt kê ra những sai lầm mình đã làm, những nỗi đau mà mình đã gây ra. Mười sáu năm, bước qua cái chết của rất nhiều người, có những người rất thân, rất gần gũi, có người là ba của bạn mình.. Lúc ấy mới biết, cái gì đâm chết tinh thần người ta nhanh nhất, cái gì đủ mạnh để quăng con người ta xuống vực thẳm mà không hề có một sự chống chọi nào. Tận cùng của nỗi đau, không phải là thất tình, không phải là thi rớt, là thất nghiệp, là thiếu thốn cơm áo gạo tiền.. Cái tận cùng ấy nằm ở gương mặt của những người chết và khuôn mặt của những kẻ đi qua. Không ai hiểu gì về số phận, về qui luật sắp đặt, vậy nên người ta lại càng đau. Đau về những nhát dao đột ngột, đau về một nỗi cô đơn dài hun hút. Đường đời có hạnh phúc như người ta vẫn tưởng, khi hạnh phúc chỉ là phút chốc, khi hạnh phúc luôn bị người đời quên đi rất nhanh, để thế chỗ vào đó là một quá khứ tái xám lạnh lẽo và u ám, là những tổn thương rách toang luôn bị chắp vá cẩu thả. Gặp nhau hôm nay, ngày mai đã mất nhau rồi. Yêu nhau mãnh liệt đến đâu nhưng cũng không dám tin là sẽ cũng nhau đi đến cuối con đường.. Đó là những chông gai vô hình mà không phải lúc nào người ta cũng đủ can đảm để nhìn thằng, bởi "cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu cũng không giữ được người mình yêu.."