
Những ngày gần đây tâm trạng thoải mái và ổn định. Học hành cũng ko có gì căng thẳng lắm. Lại được mấy tối đi chơi với bạn vui quá chừng. Tình cảm tốt thì thấy gì cũng tốt hết. Bây giờ thấy cuộc sống sao mà đơn giản. Rồi nghĩ về chuyện gì cũng thấy đơn giản cả. Không còn đọc những cuốn sách ám ảnh về cái chết của Banana Yoshimoto, hay cuốn Đảo tường vy của An Ni Bảo Bối mà hồi trước đọc đi đọc lại đến rách cả vài trang. Chỉ đọc Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương của Ngô Thị Giáng Uyên là dễ chịu nhất. Một cuốn sách viết về những chuyến đi vòng quanh châu Âu. Viết rất nhẹ nhàng, tinh tế và gợi cảm. Thế giới ngoài kia thật sự hấp dẫn quá đi mất. Mong là sau này, mình cũng có thể tích cóp đủ tiền và thời gian để đi đến bất cứ đâu mà mình muốn. Như vậy thật tuyệt.
Piano của TheDaydream luôn là những bản nhạc dễ thương vô cùng. Thứ âm nhạc đó có thể làm nên một mùa xuân tươi tắn và khiến tâm hồn ta thấy vui. Nghe The Daydream, đôi khi nước mắt lại ứa ra. Không hẳn là buồn, mà là những kỉ niệm, những kí ức làm ta nhớ, ta yêu lắm..
Bạn à.
Bạn sẽ là người duy nhất trong cuộc đời mình. Là duy nhất.
Là người luôn đi phía ngoài để bảo vệ mình. Là người ngồi bên phải của mình. Là người không bao giờ bỏ quên mình ngay cả khi thế giới này không cho mình cơ hội thứ hai.
Chỉ là, chuyện tình cảm của chúng ta, khi kết thúc xảy đến cũng như mặt trời đã lặn mất rồi.
Hạnh phúc cứ đến rồi đi, cứ vô tình như thế thôi, bạn nhỉ..
Bạn và mình nắm tay giữa một hòn đảo. Hòn đảo của chúng ta.
Và ở phía trên, bầu trời rực rỡ..







