Thứ Năm, 30 tháng 6, 2011

ngày dừng lại.

Có những ngày rất buồn. Nỗi buồn như chất lỏng chảy đều trong não, trong máu. Không khác năm 12 là mấy. Một thứ cảm giác hoàn toàn khó nói và không thể chia sẻ.

Chiều nay thành phố cô đơn. Thèm được đi bên cạnh ai đó biết bao. Thèm được sống hết mình với những người mình thương yêu, tin tưởng. Thèm được vui cười, được rạng rỡ như những ngày cũ. Dạo này sợ đến trường, vì toàn gặp người lạ. Nói chuyện với nhau kín kẽ, cẩn thận. Ăn mặc phải nhìn cho được một chút. Tóc tai, mặt mũi cũng nên xinh xắn. Nếu không là thế này thế kia, rất khó chịu.

Có những nơi làm lòng thấy quạnh quẽ. Trường học này. Đường phố này. Facebook này. Blog này. Thấy sợ quá. Về nhà con buồn hơn gấp mấy lần. Những nỗi buồn khác nhau vây quanh lấy mình, cuốn tâm trí mình đi, như gió.

Tháng 11 năm ngoái. Hạnh phúc sao cho đủ. Cuối tháng sáu năm nay, ngày tháng nối đuôi nhau dài dằng dặc. Dìm mình xuống sông.

- Mình thường thấy ngta tủi thân là vì thiếu thốn hay không có gì đó. Bạn đang cảm thấy như vậy không?
-Ừ, mình đang thấy thiếu một thứ, là tình cảm tập thể. Học trường mình cứ cô đơn lạnh lẽo kiểu gì ko nói được. Xung quanh cứ đầy nhóc trai xinh gái đẹp, xa lạ vô hồn. Thèm được học như cấp 3, đi đâu cũng bạn bạn bè bè, vui hơn bây giờ nhiều.

.

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011

comeback.


Đã quá lâu để quay lại nơi này rồi, phải không nhỉ. Hơn nửa năm rồi. Thấy là, ở đây phẳng lặng và hoang vắng, mình thích. Những chỗ khác, đều khiến mình sợ theo một cách nào đó. Bao nhiêu là tháng, bao nhiêu là ngày, đều khiến mình buồn và nhớ. Mình sống cũng rất vui, học ra học, chơi ra chơi. Đã muốn học thì rất mê. Còn bạn bạn bè bè thì nhiều khi cũng vui không kể xiết. Thế giới bé nhỏ của mình cứ xoay xoay với tốc độ như vậy đó. Đi qua những thất vọng, những mơ ước không thành, đến giờ mình chẳng còn buồn. Trường học hiện tại, đối với mình, đã quá đủ tuyệt vời. Kiến thức nắm trong tay, rồi thấy vui vì mình đã được học, chứ không phải lăn lộn ngoài đời vào độ tuổi này. Tháng trước mình cũng đã học chụp ảnh, vui lắm. Mình như bị cuốn vào thế giới ấy, cứ tách tách như thế, nắm bắt mọi thứ theo cách như thế, rồi vây quanh là mấy chục con người giơ máy ảnh tách tách cùng nhịp. Hay lắm, thật đấy.

Cũng có những thứ khiến mình buồn. Mình thấy một đống đường và muối trộn vào nhau, mình không thoát ra được. Tự dặn lòng phải lạc quan nhé. Phải kiên cường nhé. Rồi mình sẽ tìm được những con người khác, và những ngả đường khác.

Viết kiểu này là đang yếu đuối lắm đó. tuyệt đối không thích đâu.

Ảnh bên là, chụp lén một chú mà mình rất thích. Chú này là chuyên đi chụp ảnh sân khấu đấy nhé. :p