Có những điều tôi sẽ mang bên mình đến suốt đời.
Trong một cuộc thi tuyển chọn những người chuẩn mực mang trong mình đầy nhiệt huyết và sức sống các kiểu, tôi bị loại. Quá trình tham gia cuộc thi, cũng hơi gồng đó, nhưng tôi nghĩ mình đã làm rất tốt, rất rất tốt là đằng khác. Vậy mà cuối cùng nghe danh sách những ng ở lại không có tên tôi, ngay lập tức, chỉ muốn chạy đến chỗ bạn để mà khóc cho hả. Nhưng việc đó chỉ diễn ra trong chưa đầy mươi phút, và sau đó lòng tôi ráo hoảnh. Đã tham gia hết mình nên tôi không xấu hổ hay gì cả, bước đi vẫn thẳng lưng và bữa ăn trưa hôm nay chưa bao giờ tôi nói cười nhiều đến thế. Nhưng khi về, tôi thực sự thấy buồn. Thì ra nỗi buồn vẫn còn đó chứ đâu mất đi đâu. Nếu một người tốt được định nghĩa và chuẩn mực theo cách của CRT, cũng là cách mà đa số mọi người đều đồng tình, thì tôi nằm đâu trong cái cộng đồng nhỏ bé này. Cái tôi của tôi hơi lệch so với quĩ đạo chung sao. Tiếng nói của tôi khác nhiều so với người khác đúng không. Ánh mắt của tôi, suy nghĩ của tôi, mọi thứ thuộc về tôi, đều mang nhiều dấu ấn của chủ nghĩa cá nhân, phải vậy không. Đã quen với cách sống này, nên khi bị bắt buộc hòa chung vào một tập thể, cho dù tôi tích cực đến đâu chăng nữa, có lẽ vẫn bộc lộ những khuyết điểm mà tôi quên chưa giấu.
Con người của tôi không phù hợp với tính chất của cuộc thi này. Có lẽ vậy.
Vẫn còn nghệ xĩ lắm!
Trong một cuộc thi tuyển chọn những người chuẩn mực mang trong mình đầy nhiệt huyết và sức sống các kiểu, tôi bị loại. Quá trình tham gia cuộc thi, cũng hơi gồng đó, nhưng tôi nghĩ mình đã làm rất tốt, rất rất tốt là đằng khác. Vậy mà cuối cùng nghe danh sách những ng ở lại không có tên tôi, ngay lập tức, chỉ muốn chạy đến chỗ bạn để mà khóc cho hả. Nhưng việc đó chỉ diễn ra trong chưa đầy mươi phút, và sau đó lòng tôi ráo hoảnh. Đã tham gia hết mình nên tôi không xấu hổ hay gì cả, bước đi vẫn thẳng lưng và bữa ăn trưa hôm nay chưa bao giờ tôi nói cười nhiều đến thế. Nhưng khi về, tôi thực sự thấy buồn. Thì ra nỗi buồn vẫn còn đó chứ đâu mất đi đâu. Nếu một người tốt được định nghĩa và chuẩn mực theo cách của CRT, cũng là cách mà đa số mọi người đều đồng tình, thì tôi nằm đâu trong cái cộng đồng nhỏ bé này. Cái tôi của tôi hơi lệch so với quĩ đạo chung sao. Tiếng nói của tôi khác nhiều so với người khác đúng không. Ánh mắt của tôi, suy nghĩ của tôi, mọi thứ thuộc về tôi, đều mang nhiều dấu ấn của chủ nghĩa cá nhân, phải vậy không. Đã quen với cách sống này, nên khi bị bắt buộc hòa chung vào một tập thể, cho dù tôi tích cực đến đâu chăng nữa, có lẽ vẫn bộc lộ những khuyết điểm mà tôi quên chưa giấu.
Con người của tôi không phù hợp với tính chất của cuộc thi này. Có lẽ vậy.
Vẫn còn nghệ xĩ lắm!






