
Hôm nay bạn mình có một cảm giác rất lạ. Ngủ trưa gần nửa tiếng, thức dậy lúc 1h chiều. Bạn mở cuốn "Lời hứa lúc bình minh" đang đọc dở, tiếp tục đến 2h. Ngồi mỏi lưng, bạn lại nằm lên cái ghế sofa đỏ và đọc tiếp. Hình như đọc trong tư thế nằm nghiêng lúc nào cũng rất buồn ngủ, nên bạn ko thể cưỡng lại và thiếp đi. Tỉnh dậy, những dư âm cuốn sách để lại tư nhiên làm lòng bạn chùng xuống. Căn phòng của bạn trở thành một thế giới ngập đầy những suy tưởng huyễn hoặc về nước Pháp của bà mẹ viển vông, của đứa con trai thay mẹ nó thực hiện những ước mơ đầy hoang dại và điên rồ. Bạn thấy mình dường như đã thuộc về một thế giới khác. Bạn thấy mình cô đơn trong sự ám ảnh của những con chữ.
Bạn mở máy tính và vào facebook.
Click vào album ảnh của một người bạn học chung lớp hồi lớp 10, thấy hình của bạn mình đang cúi xuống. Một cái gì đó chạy dọc sống lưng. Đầu bạn nặng trĩu. Mắt bạn ngấn nước. Bạn chưa bao giờ cảm thấy có khoảng cách xa đến vậy với người mà bạn thương yêu vô cùng. Bạn cảm thấy một sự mất mát lẩn khuất đâu đó. Bạn cảm thấy sự chia xa và nỗi đau đang ở phía trước. Bạn muốn khóc thật nhiều, nhưng cố cầm lòng lại, bởi bạn đâu tìm ra một lí do cụ thể nào cho nỗi buồn trong lòng bạn. Bạn ước mình có thể là người kết thúc mà không cần phải nói một lời nào. Bạn ước mình có thể dửng dưng mà quay đi với tất cả kí ức và tình cảm. Nhưng bạn biết, từ tiếng nói rất xa vọng vào bạn, bạn mãi mãi không bao giờ có thể làm được điều đó.
Ôi, nếu bạn biết được cách nào đó để biến một cuộc chia tay trở nên nhẹ nhàng và vô cảm.




