Thứ Tư, 27 tháng 1, 2010

Fragments.


Hôm nay bạn mình có một cảm giác rất lạ. Ngủ trưa gần nửa tiếng, thức dậy lúc 1h chiều. Bạn mở cuốn "Lời hứa lúc bình minh" đang đọc dở, tiếp tục đến 2h. Ngồi mỏi lưng, bạn lại nằm lên cái ghế sofa đỏ và đọc tiếp. Hình như đọc trong tư thế nằm nghiêng lúc nào cũng rất buồn ngủ, nên bạn ko thể cưỡng lại và thiếp đi. Tỉnh dậy, những dư âm cuốn sách để lại tư nhiên làm lòng bạn chùng xuống. Căn phòng của bạn trở thành một thế giới ngập đầy những suy tưởng huyễn hoặc về nước Pháp của bà mẹ viển vông, của đứa con trai thay mẹ nó thực hiện những ước mơ đầy hoang dại và điên rồ. Bạn thấy mình dường như đã thuộc về một thế giới khác. Bạn thấy mình cô đơn trong sự ám ảnh của những con chữ.

Bạn mở máy tính và vào facebook.

Click vào album ảnh của một người bạn học chung lớp hồi lớp 10, thấy hình của bạn mình đang cúi xuống. Một cái gì đó chạy dọc sống lưng. Đầu bạn nặng trĩu. Mắt bạn ngấn nước. Bạn chưa bao giờ cảm thấy có khoảng cách xa đến vậy với người mà bạn thương yêu vô cùng. Bạn cảm thấy một sự mất mát lẩn khuất đâu đó. Bạn cảm thấy sự chia xa và nỗi đau đang ở phía trước. Bạn muốn khóc thật nhiều, nhưng cố cầm lòng lại, bởi bạn đâu tìm ra một lí do cụ thể nào cho nỗi buồn trong lòng bạn. Bạn ước mình có thể là người kết thúc mà không cần phải nói một lời nào. Bạn ước mình có thể dửng dưng mà quay đi với tất cả kí ức và tình cảm. Nhưng bạn biết, từ tiếng nói rất xa vọng vào bạn, bạn mãi mãi không bao giờ có thể làm được điều đó.

Ôi, nếu bạn biết được cách nào đó để biến một cuộc chia tay trở nên nhẹ nhàng và vô cảm.

Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2010

voice in her mind

Bạn đang suy nghĩ về hình ảnh của bạn với một cái mũ lưỡi trai. Bạn đội nó hầu hết thời gian, che dấu khuôn mặt mình dưới cái mũ ấy. Bạn cảm thấy an toàn khi không phải bộc lộ mình trước con người. Bạn cảm thấy yên tâm khi không ai nhìn bạn và cười chê. Bạn quên hết thế gian và mất đi khái niệm về thời gian. Bạn chỉ còn biết đến những gì thuộc về bạn, đi qua tất cả những nỗi buồn, những vết thương chưa lành da. Bạn sẽ gắn trên cái mũ của mình một vật dụng gì đó để có thể phát ra nhạc. Nên là nhạc của Yiruma hay Deuter. Bạn cứ thế từ ngày này qua ngày khác. Cảm xúc của bạn từ từ nguội lạnh. Trái tim bạn ổn định. Bạn có thể cười khi nhìn lại những gì đã qua. Hoặc là bạn sẽ không còn nhiều tiếc nuối khi đếm lại những điều bạn đã để tuột khỏi tay. Cuộc sống của bạn, bắt đầu từ cái sở thích đội mũ lưỡi trai, đã được bao bọc bởi một lớp vỏ an toàn. Nhưng mà, bạn sẽ dễ dàng chết đi nếu cái vỏ ấy bị phá vỡ. Cuộc sống bình lặng khi bị một cái gì đó khuấy động, nhất là cái gì đó lại thuộc về buồn đau, thì bạn lại càng dễ bị tổn thương. Rồi cái mũ lưỡi trai cũng không thể cứu bạn nữa rồi. Bạn tự mình vùng vẫy trong nỗi đau con người. Bạn sống trong những ngày tháng vây quanh bởi bóng tối và tuyệt vọng. Trong bạn hình ảnh của những người thương yêu, của quá khứ ngày xưa hiện về, và rồi bạn thấy trong lòng nỗi nhớ đang điên cuồng đòi hỏi một sự giải thoát. Nỗi nhớ xé nát bạn ra từng mảnh. Bạn nhận ra, cái mũ lưỡi trai chết tiệt đã làm bạn cô đơn biết bao.

Bạn tuyệt vọng và cô đơn biết bao.

Thứ Tư, 13 tháng 1, 2010

Silence, Emptiness, And Confusion


It feeds on loneliness and creates a void
Gray shadows haunt and torment and torture
A teenager is stricken and destroyed

There is no sound of laughter or happiness here
The little one has thrown in the towel today
Somber, melancholy moods decay the soul
It is futile to hope and dream and pray

Emptiness builds a home in this woman
In this girl, this child where hollows have bred
A deepening sea of nowhereness consumes
And eats away at every connecting thread

Confusion feeds like a savage inside her,
Leaving nothing considered worthy remains
Destined to walk through life less ordinary
Alone, exiled, different and disdained.

Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2010

A damn good thing that I can't feel a damn thing anymore.


Mình muốn gửi cho bạn một cái email thật là dài, để nói hết những nỗi nhớ và oán trách trong lòng mình. Đêm qua khi nhắn tin với bạn, gần 1h sáng, mình tắt máy. Mình ko muốn nhận thêm tin nhắn nào của bạn nữa. Một sự tách biệt làm mình cảm thấy gần như buồn nôn. Mình không tin là bạn cũng đang cảm thấy như mình. Mình không tin là bạn đối xử đặc biệt chỉ với mình mình. Vậy nên là mình muốn tắt máy, và đôi khi muốn dứt hẳn mối quan hệ với bạn. Tắt điện thoại rồi, mình tắt cả luôn cái CD của Leona Lewis, chỉ còn tiếng hai cái quạt chạy hết công suất quay đều đều. Mình buồn phát điên. Những chuyện trong thời gian này ập đến, mình cảm thấy một nỗi thất vọng ngập trong lòng. Nếu thời gian mang bạn đi khỏi mình thì sao nhỉ ? Mình không biết cảm giác ấy như thế nào. Không bao giờ dám nghĩ. Mối quan hệ của mình và bạn lúc nào cũng rất ổn, nhưng mình biết bên trong còn vô chừng những cách biệt. Những cách biệt mà mình có thể cảm nhận qua tin nhắn của bạn, qua facebook của bạn, qua những biểu hiện nhỏ nhặt nhất. Có lẽ bạn sẽ nghĩ mình điên khi cứ hay để ý những chuyện như thế. Mình cũng nghĩ mình điên thật. Mình không bao giờ muốn tự làm khổ mình, tự tra tấn mình theo kiểu này. Mình luôn có cảm giác buốn nôn mỗi lần nghĩ đến. Thể trạng mình thuộc cái thể loại gì ấy nhỉ. Có những lần, chắc chắn bạn chẳng biết đâu, ở bên cạnh bạn, có những điều bạn thể hiện, làm mình buồn vô cùng. Chỉ là vô tình thôi, bạn chẳng chủ ý đâu, biết thế mà vẫn giữ trong lòng một sự nghi hoặc. Vậy chăng cũng chẳng lạ nếu mình đột ngột rồi xa bạn, không gửi tin nhắn cho bạn nữa, không quan tâm đến bạn nữa, không hỏi han gì bạn nữa. Có lẽ là khi ấy, mình đã tổn thương sâu sắc lắm rồi. Một sự tổn thương không rõ nguyên do, có chăng là vì nỗi đau, hay sự nhạy cảm bộc phát, đã vượt quá sức chịu đựng của mình.

Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2010

Two drifters off to see the world *



Lâu lắm rồi, từ khi vào năm học đến giờ, mới cảm thấy buồn sâu sắc đến thế này.

Khi hằng ngày phải đối diện với một ngôi trường mà suốt gần ba năm mình ko thể học cách yêu nổi, với những người bạn mà hầu hết đều mang một lớp vỏ bọc bên ngoài, với những áp lực từ những điều mình căm ghét - vô cùng căm ghét, thì cảm giác như bây giờ là một điều tất yếu. Phải, mình thấy tiếc cho mình, nhưng ko thể biết được tiếc vì điều gì. Vì đã học ngôi trường mà mình mơ ước suốt năm lớp 9 ư ? Vì bạn bè ư ? Vì cái khối A toán - lí - hóa - sinh hoàn toàn nằm ngoài tầm tay của mình ư ? Đó chỉ là những điều rất nhỏ. Điều mình tiếc nhất, đó là ba năm cấp ba, người ta nói thường rất đẹp, rất ý nghĩa, thì với mình không khác nào địa ngục. Một kiểu địa ngục tinh thần. Có lẽ tất cả đều là lỗi của mình. Có lẽ tất cả mọi thứ đều do mình gây ra. Có lẽ thế. Chắc chắn là thế.

Và rồi, trưa nay, những suy nghĩ mới lại xuất hiện trong đầu mình. Về một thế giới ngoài kia cách đây rất xa. Về những chuyến đi không tồn tại bất kì một sự ràng buộc nào. Về một cuộc chạy trốn. Lại bắt đầu xúc động khi nhìn thấy ánh sáng nhấp nháy từ những chiếc máy bay. Lại bắt đầu đọc đi đọc lại tập truyện ngắn Nước Mĩ, Nước Mĩ của Phan Việt. Thế giới ngoài kia có gì mà sao mỗi lần nghĩ đến đều thấy một sự nôn nao và thèm khát. Khi buồn nhất, điều mình nghĩ tới không phải là bạn bè, hay gia đình, hay tương lai. Thứ mình nghĩ đến, đó là những chuyến bay, những chuyến đi, những con đường cách xa Việt Nam hàng trăm ngàn cây số. Đó là giấc mơ mình trăn trở mỗi ngày. Đó là một khoảng không gian xa xôi không biết bao giờ tới được. Mười bảy tuổi và trông về một chuyến đi xa. Mười bảy tuổi và mong ngóng một cuộc chạy trốn công khai.

There's no use even trying, because it's hopeless. All of our dreams are dying of overdoses. All of our plans are lying in ten-car road wrecks. There's just no point in crying. You know it's hopeless.

Thứ Hai, 4 tháng 1, 2010

Scorpio xD


Scorpio Horoscope - today
Expect a phone call or letter from an old flame today. If you are already in a new relationship, you could be thinking about taking things to the next level, and it could be that call that gets your current partner thinking about "settling down".

Hnay có vẻ đúng. I like it.

Một em trai lớp 10 nói mình toàn nói chuyện kiểu nonsense. Về nhà vắt tay lên trán suy nghĩ xem mình nonsense chỗ nào mấy ngày nay rồi. Nhạt nhẽo nhỉ :(

Mình đã chuẩn bị một cái kéo sắc và to trong ngăn bàn. Ở giai đoạn tự kỉ ko-tự-chủ như dạo này thì cứ để cái kéo ở đó, buồn thì lấy ra cắt tóc hoặc cắt giấy.

Sáng nay coi một đoạn film gì đấy trên HBO. Có một chi tiết rất là buồn cười và đúng kiểu của mình.
- Cháu có thích Coca-cola ko ?
- Hoàn toàn thích khái niệm về Coca-cola, còn bản thân nó thì không.

Mình còn một bài essay phải nộp, tất cả bài tập toán lí hóa sinh đều chưa làm.

Nghĩ xem, mình bận rộn phết đấy chứ :">