Thứ Năm, 5 tháng 11, 2009

051109


Có lẽ thế giới vẫn luôn chao đảo.

Nhớ hồi đó, mình hay hỏi nhau những câu như "Tận cùng của nỗi đau là gì?". Lúc ấy tớ cũng ko biết trả lời như thế nào, cứ nói đơn giản là sẽ ko đau được nữa thôi, giống như tận cùng của đời người là cái chết vậy, mọi thứ trở lại điểm khời đầu. Nhưng nếu thế thì chẳng phải tận cùng của nỗi đau và tận cùng của tình cảm đều giống nhau sao?
Mess from Sò - 5.11.09

Có lẽ những buổi tối, nhìn ra bầu trời đêm, nhìn thấy máy bay nhấp nháy, thấy trăng và sao, thì thấy cuộc đời dài rộng quá. Sẽ còn nhiều những khoảnh khắc như thế này, khi mà bản lĩnh và vốn sống chưa đủ lớn để nghĩ đến những điều mình phải đón nhận, bởi có quá nhiều điều để nghĩ suy, để đoán trước, để hi vọng, về những con đường, những ngã rẽ của ngày sau, và biết rằng cuộc sống sẽ còn khó khăn lắm. Nhưng đôi khi, hiện tại là những gì quá đủ cho những băn khoăn của tuổi. Chỉ chợt nhận ra rằng, lạc quan có gì khó đâu mà sao ko bao giờ có được. Có chăng là bởi, vốn dĩ cuộc sống này quá mong manh. Hạnh phúc là bọt biển vỡ tan.