Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2009

một chuyện của mình

Mình nghĩ là cái blogspot này của mình chỉ là một vài người biết đến. Nên là hôm nay, haha, mình muốn tâm sự một chuyện. Khá là riêng tư. Khá là buồn cười. Nhưng mà cũng khá là thật. Mà không. Rất thật mới đúng.
Mình bắt đầu đọc sách khi học lớp 5. Lúc ấy mình đọc Ruồi trâuThầy lang, toàn những tác phẩm kinh điển. Một vài truyện của Tô Hoài nữa. Những cuốn ấy không phải mình mua mà là do một người anh em chí cốt của mẹ tặng. Mình, phải nói là bằng một sự cố gắng nỗ lực lớn lao, đã đọc hết ngần ấy cuốn. Đừng nói là mình còn bé quá không hiểu gì. Mình không hoàn toàn hiểu tất cả, nhưng chắc chắn vào giai đoạn đó, đã bắt đầu có những cảm nhận đầu tiên về một-cuốn-tiểu-thuyết là như thế nào. Từ đó đến bây giờ cũng gần 8 năm rồi, không quá dài, nhưng mình đã đọc sách liên tục. Bắt đầu từ những cuốn dễ hiểu như Nghìn lẻ một đêm, Chicken soup.. và bây giờ mình nghĩ số sách đọc được, tính cả sở hữu và không sở hữu, là hơn một trăm cuốn. Nghe cũng không nhiều lắm, nhưng mình cứ tưởng tượng những gì chứa trong một trăm cuốn ấy, có thể nói là khá rộng (và có phần choáng ngợp). Đọc sách nhiều mang lại một sự nhạy cảm, như một điều tất yếu. Khi nỗi buồn trong thế giới ấy làm người ta bật khóc, khi những bi kịch xảy ra vượt quá tầm kiểm soát trong trí tưởng tượng, khi đó, mình biết có một chiều kích đã được mở ra. Nó làm con người dễ rung động, dễ tổn thương. Nhưng đổi lại, chắc chắn, có một cuộc sống ít ai có được. Đó là cuộc sống mà chỉ cần chạm nhẹ đã thấy trong mình những đổi thay, chỉ một chuyển động nhỏ đã thấy có điều gì đang lay động. Một cuộc sống hoàn toàn thiên về cảm xúc.
Và mình cứ nghĩ đó luôn luôn là thế giới của mình. Chắc chắn phải là một thế giới thuộc về mình.
Nhưng mà thì ra là không phải. Có vẻ mình nhầm đường.
Thật ngớ ngẩn. Đôi khi thực sự cô đơn giữa một thế giới hoàn toàn không có trong tưởng tượng. Mình đi tìm những điều không bao giờ xảy ra, theo cái cách mà những người bình thường trên cuộc đời này nghĩ rằng thật ngu xuẩn.
Thật ngu xuẩn.
Sau tất cả những cái diễn biến đó.
Và bây giờ mình nghĩ, mình cũng chẳng chín chắn hơn ai. Chỉ là một kiểu gồng mình lên để bắt mình phải già trước tuổi. Để người ta thấy mình khác biệt với thế giới ngoài kia.
Điều này thực sự làm mình thấy xấu hổ. Và theo một kiểu nào đó, mình đồng thời cảm thấy thật là buồn nữa.