Thứ Tư, 30 tháng 5, 2012


có thể mùa hè không thể làm dịu đi bất kì cái gì. tưởng như có thể, nhưng nếu trong lòng không thực sự thư thả, thì mùa hè cũng chỉ là một khoảng thời gian dừng đầy bất ổn.

tiệm bánh tên là Fly mới mở ở góc đường Hai Bà Trưng - Lê Thánh Tôn. quán nhìn ấm cúng, dễ thương, bánh được tạo hình rất khéo léo. vậy mà, ăn một cái bánh trà xanh, mình tự nhủ có thể sẽ không quay lại đó nữa. có cái gì đó quá hoàn hảo cho một tiệm bánh cần chút cũ kĩ và tình cảm. có thể mình thực sự thích những nơi như Pacey hơn. còn tiệm bánh này cứ giống như đại diện của một tầng lớp dư giả nhiều tiền. người có thu nhập trung bình có bao lần dám trả 38 ngàn cho một cái bánh cupcake bé hơn lòng bàn tay?

đất nước của mình, chỉ sợ sẽ hóa thành một phiên bản nào đó của nước Mỹ, Trung, Hàn hay Nhật. những cái mới mọc lên đều mất dần đi những cái riêng của văn hóa Việt Nam. những thứ người trẻ ưa thích bây giờ, đều không hướng về cách sống và thu nhập của người Việt  nữa. 

buồn là, mình cũng vậy. chán hẳn ấy.

những khoảng thời gian tập trung cho việc học, mình ngưng giao tiếp với nhiều người. rồi cũng trôi vào lãng quên, ngay cả với người mà mình không ngờ tới nhất. cảm giác thế nào nhỉ, có gì đó hơi xót xa, phải không. mà cũng không dám dẹp lòng tự trọng qua một bên để chủ động vá víu lại quan hệ ấy. cũng biết sẽ mất rất nhiều thứ quan trọng vì lòng tự trọng này. nhưng cái cách mình thể hiện sự tôn trọng bản thân, cũng rất cần đó chứ. một kết cục dằn vặt, cũng có hơi đau lòng, nhưng cũng cứ để yên đấy. không dám chạm vào nữa.

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012




Lại một buổi chiều hè sáng choang bay lững thững giữa những lo âu của tuổi hai mươi. 

Khi mọi chuyện đi qua, thật lạ là tôi đã chẳng hề muốn kìm lại cảm xúc của mình. Trước những ước vọng của bản thân, đã luôn tìm cho mình một con đường để tự giải thoát. Tự cho mình ăn những thứ ngon lành không thật, để rồi cái lối đi mà mình đã vẽ ra đó, không bao giờ có điểm dừng nữa. Chắc là con người thì ai cũng giống tôi. Những khát vọng bay lởn vởn, đẹp đẽ, hoang đường. Cứ tự đặt niềm tin vào đó, đôi khi hờ hững, nhưng cũng biết rằng khi nó sụp đổ thì lòng mình cũng sụp đổ nốt. Niềm tin vào tuổi trẻ đã vẽ ra trong tâm trí những con đường đẹp đẽ. Rằng thời gian, suy cho cùng, sẽ làm lành tất cả. Những điều không thực hiện được, cũng sẽ trôi qua lặng lẽ, biến mất vào những tháng những năm.

Biết là vậy, nhưng tôi biết rằng mình không nên để mọi thứ tan đi chóng vánh như vậy. Sự nhận biết này đôi khi cuốn tôi vào mê cung của cái sự buồn, thất vọng, và bất lực.

Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012


Thị trấn bên bờ biển của Tugumi. Nơi những đứa con gái buổi đêm đi chân trần leo núi. 

Thứ Ba, 15 tháng 5, 2012



Đà Nẵng - Hội An - Huế.

chuyến đi được lặp lại và kéo dài thêm một hành trình. mùa hè sẽ vui. ước muốn được rời khỏi Sài Gòn lớn kinh khủng. dù là mùa nắng nóng nhất của miền Trung. dù là một ngày ngồi trên tàu dài ơi là dài. dù là da mình sẽ đen, tóc sẽ cháy nắng.

nhưng mà để được đi, đánh đổi như thế chẳng là gì, ha.

những đứa con gái không bình thường sẽ có một cuộc sống không bình thường ~

cứ thế này, thấy mình nhỏ bé quá. cảm giác thất vọng không bao giờ dừng lại.




Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2012



Hoa nở đẹp quá. Nhìn ngắm, thấy lâng lâng như đang đi dưới vòm hoa đó vậy. Con người thật hạnh phúc. 

"Bởi vũ trụ bao la, nhưng một hành tinh đẹp như Trái Đất thì không dễ tìm thấy".

Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012


tôi cũng chỉ muốn đi tìm cho mình một chút thanh thản mà thôi. có lẽ tôi đã mặc định là một người cô độc. ngập trong đám đông không bao giờ thoát khỏi sự trống rỗng.

những con đường phải đi. miền đất tôi phải đặt chân đến. khung cảnh tồn tại bóng hình tôi. sẽ thành hiện thực, tất cả.

chiều nay trời lại sắp mưa. yên tĩnh quá. muốn ôm lấy tất cả bình yên của không khí mùa hè.

nhiều lo lắng, mà cũng thật hạnh phúc. cám ơn cuộc đời đã cho tôi những ngày mưa.

Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2012


Giữa đám người đó, lúc nào cũng thấy mình lọt thỏm lạ lùng. Cũng không giao tiếp nhiều, chỉ cười rồi thôi. Người ta cũng như mình, mà thấy khoảng cách xa lắm. Không muốn làm thân, cũng không muốn liên quan đến nhau theo cách này. 

Mùa mưa lại sắp đến. Sài Gòn sẽ mưa như nó đã từng. Thích mưa buổi sáng, khi tất cả mọi người đều bị bao bọc bởi tiếng mưa và màu trời xám lạnh lẽo. Mưa đi theo nhịp của nó, bước qua từng ngày, từng tháng, từng năm. Rồi mỗi lần chuyển mùa, lại tự nhắc mình lại một năm nữa trôi đi. Và kí ức sẵn có về mưa thì bao giờ cũng đẹp. Mưa tối, mưa sáng. Cảnh vật sau cơn mưa. Một khung cảnh đẹp nhưng dễ dàng tan biến.

Sắp được buông mình tự do rồi. Chờ đến ngày đó. 


Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012


giờ này công viên Tao Đàn chắc đang buồn lắm nè. Nhớ hồi năm ngoái, học chụp ảnh xong hay chạy ra đó đọc sách. Cây cối rì rào, lốm đốm nắng, yên tĩnh tuyệt vời.