Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012

Tôi đã cảm thấy rất thân với một người. Người đó thích xem phim Nhật, cầm bóng bay vẽ mặt người đi lang thang khắp trường, không bao giờ mở miệng kêu buồn, và học siêu hơn tôi. Đứa con gái đó làm tôi cảm thấy tôn trọng, bởi bước vào môi trường hằng ngày của chúng tôi, nó không biết thế nào là a dua, là tự ti. Tôi thấy nó cứ sống phây phây, vui vẻ, và một cách đầy tự tin, giữ lấy bản ngã của riêng nó.

Con Bô của tôi.

Năm mới đến, mai là tháng ba rồi.

Tôi thấy giận mình. Thời gian cũng đã trôi qua như thế, ổn định được vài tháng, giờ lại vậy. Gia đình tan vỡ, cảm giác giống như đang ở một dòng sông, rồi nó rẽ nhánh, bạn đứng ở giữa, không thể quyết định. Ba đúng hay mẹ đúng. Ba có lỗi hay mẹ có lỗi. Nghe ai, khuyên ai, nói gì bây giờ. Tất cả đều là vô nghĩa, phải không. Tôi thấy trống vắng, đóng cửa ở trong phòng để không phải gặp ai. Sáng đó ba gọi tôi, nói ba buồn quá, không chịu được. Tôi về, mẹ kể, nghe rồi chỉ im lặng. Đứng giữa ngọn đồi, bao cơn gió mạnh thổi qua, chỉ biết nhắm mắt lại. Tôi vẫn luôn hi vọng gia đình sẽ sáng sủa hơn, một ngày nào đó, nhưng có những sự thật tôi không bao giờ quên. Vết nứt còn đó, gắn lại cũng không thể nguyên vẹn nữa.