Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012


2 tuần nữa thôi, và mọi chuyện kết thúc. Chóng vánh như cách nó bước vào đời bạn. 

Mùa đông. Tuyết. Và biển. Nụ cười và tuổi 18 của người đó. Giống như là, bạn có thể cắn cái phập, đau rồi quên. Mọi chuyện đều có thể giải quyết theo cái cách đơn giản và tẻ nhạt như thế. Bạn không muốn trả giá cho sự phức tạp không nên có.

Mùa này là mùa hè. Sắp thu. Bạn cũng không chờ đợi gì đâu. Nhìn thời gian trôi, rồi người ta biến mất, vậy thôi. Chỉ là, cả đời cũng không gặp lại nữa.

Đêm qua gặp ác mộng. Buồn cười nhỉ. Rồi bạn sẽ phải trả giá. Cảm giác như đang cháy khô.