Thứ Năm, 19 tháng 11, 2009

days.



Mình đang nghe nhạc của Deuter và hoàn toàn trống rỗng. Mình cũng không biết là nên vui hay nên buồn, khi nghĩ về ngày mai hoàn toàn rảnh rỗi, và nghĩ về vài tuần sau lại kiểm tra tập trung 9 môn, hay là nửa năm sau tất bật với chuyện thi cử, hoặc một năm sau đang chuẩn bị hành lí lên đường..

Mình cứ cảm thấy cuộc sống rộng lớn quá. Và bây giờ thì mọi thứ không còn xoay vòng nữa rồi. Tất cả đều rất rõ ràng đấy chứ. Cả quá khứ, hay hiện tại, hay tương lai của mình. Có gì mập mờ đâu, có gì đáng lo lắng đâu..
Phải vậy không?

Mình có thể đi và bỏ lại nơi này ?
Ý mình là.
Ra đi và để lại mẹ mình, em mình và ba mình như thế.
Ra đi một mình và cô đơn như thế.

Thật băn khoăn quá.

Mình đọc blog một vài người.
Mình nghe Deuter, và thấy cuộc đời này, sao giống như một sa mạc trải dài hoang vắng.
Hoang vắng như mình lúc này.

Xung quanh đều là vô vị. Gái đẹp, trai đẹp, xe đẹp, nhà đẹp.. tất cả những cái đó có mang ý nghĩa gì chứ? Nếu sống một cuộc đời mà mình không muốn, nếu sống bất chấp và đạp lên tất cả.. ?

Có cái gì cứ nhỏ từng giọt, từng giọt bên trong đầu mình.

Hoàn toàn trống rỗng.