Thứ Tư, 28 tháng 9, 2011

Những ngày này, tôi sẽ không bao giờ quên bạn bè đã bên cạnh và vực dậy tôi như thế nào. Tôi sẽ không quên cái cảm giác được ai đó níu lại khi con người bên trong tôi đã thực sự rơi xuống vực sâu. Họ nói chuyện với tôi. Làm giúp những việc tôi không thể làm được khi cơ thể đang run bần bật. Họ cho tôi một chỗ ngủ nhờ qua đêm để không phải đối diện với căn phòng trống hơ trống hoác. Họ cho tôi biết rằng, ngoài một người quan trọng đã mất đi, những người còn lại, đều một phần nào đó có thể lấp đầy lỗ hổng đó, dù chỉ trong chốc lát.

Cảm giác mất đi một ai đó thực sự đau lắm. Nói thế nào cho hết được. Trong những buổi tối mùa thu ảm đạm này, tôi nghe và thấm vào đầu từng lời của bài hát It's my life. Một chút rock, một chút gào thét, một chút tìm kiếm ánh sáng. Mọi thứ trôi qua thật nhanh quá. Tôi nhớ lại mùa thu năm trước và năm trước nữa, khi tôi vẫn còn thấy mình lạnh lùng, trẻ trung, tươi mới. Tôi có thể yêu quý ai tùy thích, có thể mơ ước về mọi thứ trong đời. Ngày tôi còn quá hồn nhiên về nghĩ về những tháng năm dài dằng dặc sau này. Sài Gòn ẩm ướt và lòng tôi cũng vậy. Thật quá buồn khi thành phố đông dân một cách buồn cười và cảm giác chỉ còn mình tôi tồn tại. Thật quá buồn khi nhìn lại những nơi chốn đã qua mà không dám một lần đặt chân vào nữa. 

Bạn đừng yêu tôi đến suốt cuộc đời. Bạn sống cuộc đời của chính bạn, từ đây nhé. Đừng sống vì tôi nữa.

Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2011

first Sunday off.


Giữa tháng chín. Tôi đang dần chuyển sang một trạng thái hoàn toàn mới, bay bổng và ngắc ngoải. Thời gian nghỉ đã bắt đầu. Còn rất nhiều việc để làm nhưng vẫn chưa đâu vào đâu, gì cũng lơ mơ và nửa mùa. Những thứ thuộc về tôi sẽ không bao giờ hoàn hảo và trọn vẹn, vì tôi không ưa những điều đó. Thích rối tung và tự do. Một đứa con gái không thể chỉn chu cho chính bản thân nó. Vẫn luôn tự hỏi sau này tôi sẽ trở thành một phụ nữ, hay chính xác hơn là một người 'đàn bà' như thế nào. Đôi lúc tôi muốn lột xác ngay tại thời điểm này, nhưng như một con sóng không có gió đưa đi, tất cả suy nghĩ không thể vào guồng để biến thành thực tại. Thấy ngày qua nhanh chỉ như đôi mắt mở ra rồi nhắm lại, tôi không thể điều chỉnh những thứ mình sẽ làm trong một ngày nữa. Chỉ nhớ khi tôi thức dậy bầu trời màu xanh sẫm, khi tôi trở về nhà căn phòng hắt nắng chiều vàng vọt, và nhắm mắt ngủ khi không gian đã tối mịch. Nghĩ lại ba tháng đầu tiên ở đại học, tôi còn không nhớ mình đã làm những gì hằng ngày. Cứ quay quay như con thoi, đến khi dừng lại tự nhiên thấy chông chênh không biết phải đối xử thế nào với ngày mai, ngày kia và khoảng thời gian sắp tới nữa.

Tôi và bạn, có lẽ chúng tôi sẽ không gặp nhau nữa. Tối qua tôi nhắn cho bạn, nói rằng 'mình không muốn ai biết quá rõ ràng về mình cả'. Tôi nghĩ có lẽ bạn đã hiểu nguồn cơn của tất cả mọi chuyện. Đều là do tôi tự chuốc lấy, và quyết định là do tôi tự đề nghị. Hôm nay ngày trống trải hơn nhưng lòng tôi lại nhẹ nhàng, không hiểu vì sao. Với một người cho rằng mình còn trẻ, mọi thứ mong manh quá phải không, vì họ luôn nghĩ họ có thể mất nhưng sẽ lấy lại được, họ phạm sai lầm nhưng còn nhiều thời gian để sửa chữa. Chỉ vì họ trẻ. Tôi cũng là một phần trong số đó, vừa tuân theo vừa chống lại. Những mâu thuẫn đến dồn dập làm tôi chưa kịp đón nhận cái này thì cái khác đã tới, kết quả là chẳng suy nghĩ kĩ càng được chuyện gì, nửa mùa quá.

Vẫn không biết sẽ loay hoay với nỗi cô đơn như thế này khi không có bạn. Nhưng quyết định là quyết định, tôi không muốn thay đổi nữa.

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2011

tháng chín mở ra.


Nghệ sĩ đường phố.

Tôi đã luôn ước mình có thể trở thành một người như vậy. Đi khắp nơi, dừng lại, và đi. Nắm bắt tất cả những khoảnh khắc chân thực nhất của cuộc sống. Một công việc cần nhiều thời gian và nhiệt huyết. Tôi muốn nói chuyện với mọi người hằng ngày, được 'đi' hằng ngày và không bị bó buộc vào mô típ nhàm chán của phụ nữ văn phòng. Chỉ vậy thôi, cuộc đời tôi đã đẹp hơn rất nhiều rồi.

.

Những cô gái thường hay nghe Dido. Tôi cũng vậy.

Nghe Dido, tôi thường muốn bật khóc. Những ngày đầu tiên của tôi và bạn, những cảm xúc dịu dàng và trong trẻo ấy, tôi gói gọn vào những giai điệu của Dido. Ngày tôi còn thấy tâm hồn mình trẻ, can đảm và bao dung. Ngày mà quá nhiều điều đẹp đẽ đã từng xảy ra, tôi tận hưởng nhưng lại không hề biết quí trọng. Bởi vậy, những ai đang còn mơn mởn mười lăm, mười sáu, những ai chưa phải bước vào đô thị phù du, thôi cứ tận hưởng cuộc sống của mình đi, như tôi đã từng. Những điều đã qua không thể lấy lại được nữa, nhưng cũng có những điều không bao giờ mất.

Tôi nhớ đến bạn bè tôi, những người đã cùng tôi đi qua khoảng thời gian tươi đẹp cách đây mới chỉ một hay hai năm. Bây giờ, mỗi người mỗi ngả, nhưng tôi mong mọi người đều có đủ mạnh mẽ để tiếp tục một cuộc đời khác xa thời cấp ba của họ. Giống như tôi bây giờ.