Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2009

Lazy Sunday!!

Sunday 's coming. This is the day I love the most. Being free absolutely!

Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2009

These days.


Sắp hết tháng 9. Cuộc sống vẫn trôi đi như thế, như hai năm trước mình bước vào cấp ba. Chỉ có điều bây giờ là năm cuối, và nhiều chuyện xảy ra quá. Ko chỉ là chuyện học toán-lí-hóa-sinh, dù sao những cái đó mình chịu được, và cố gắng được, và chỉ là học-thôi-mà. Cái làm mình buồn nhất là những gì người khác nói về mình. Mình đã từng hứa là ko quan tâm nữa. Mình đã từng hứa là ko băn khoăn quá nhiều nữa. Vậy mà.. rốt cuộc mình ko làm được. Càng cố gắng thì càng ko thể quên được. Uh thì mình thế nào thì mình biết. Uh thì phải đạp lên dư luận mà sống.. nhưng điều quan trọng là, ko phải ai cũng làm được. Bởi vậy đừng khuyên mình những điều như thế, đã có nhiều lời khuyên như vậy, mình đã cố, mình đã thử, nhưng lại thành ra thế này.
Điều mình muốn duy nhất bây giờ là bỏ quách cái đội tuyển văn. Mình chán hết. Mình chán cô, chán lí luận văn học, chán những lời nhận định quá dài dòng và khó hiểu, chán một vài đứa nhiều chuyện trong lớp đó.. Mình chán môn văn. Mình chán cả mình nữa. Cuối cùng lại đi vào lối mòn của rất nhiều những cái chán trước đây. Tối nay, nghe một bạn nói về đội tuyển văn, một bạn nói về mình, và mình khóc sụt sịt. Ko hiểu tại sao, chỉ là tự dưng lúc đó bao nhiêu cái kìm nén mấy ngày nay mình ko giữ trong lòng được nữa. Mình buồn quá.
Và còn nhiều chuyện vụn vặt khác nữa.

Mình bi lụy quá chăng ?

Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2009

study.


Sau một tuần quá mệt mỏi với việc học, quá nhiều áp lực vào mỗi buổi sáng, quá nhiều bài tập văn-toán-lí-hóa, quá nhiều việc phải làm, bây giờ, đơn giản là mình cân bằng. Mới buổi sáng chủ nhật hôm nay thôi, mình tự nhiên cảm thấy như vậy. Chắc là vì chủ nhật là ngày hoàn toàn free, chắc là vì mình đã nghĩ rằng lớp 12 ai mà ko phải vất vả, mọi người chịu đc thì mình chịu đc. Thôi thì cố gắng vậy, nói nghe ko phải nhưng thực ra cứ tới đâu thì tới.
Có phải khi lớn lên tất cả chúng ta đều phải vất vả hơn khi còn bé rất nhiều ko? Đôi khi mình nghĩ, riêng chuyện học mình đã ko chịu được, sau này mình sẽ thế nào nữa? Vậy nên, ko chỉ đơn giản là mình cố gắng, mà là phải tôi luyện cho mình một bản lĩnh thật vững chắc. Mình ko còn quan tâm đến kết quả của người khác nhiều như trước, ko quan tâm người ta nói mình học lệch thế nào, ko quan tâm mấy đứa trong lớp học chăm chỉ toán-lí-hóa ra sao. Mình sống vì mình và mình sống cho mình. Trước giờ vẫn dễ lung lay trước những gì người khác nói, vẫn dễ bị tổn thương nếu ai đó cười cợt, châm chọc, nghĩ xấu về mình. Nhưng mình hứa từ ngày mai, chắc chắn, mình sẽ ko băn khoăn quá nhiều nữa. Cuộc sống này, nếu ai cũng băn khoăn, so sánh, suy nghĩ, suy diễn như mình, sẽ nát bét hết cả.

Past thinking.

Hqua xem Beyond Borders, một bộ phim tuyệt vời. Chủ đề vẫn là những gì mình luôn tò mò, châu Phi, nạn đói, chiến tranh.. Xem đến lúc thằng bé Campuchia cầm lựu đạn ngơ ngác, rồi mọi người chạy ùa qua nó, giẫm đạp lên nhau thì ko cầm được nước mắt nữa. Rồi mình tự hỏi, những gì mình nghĩ lúc trước có ngây ngô và non nớt quá ko? Làm phóng viên quốc tế, đi châu Phi, đi Afghanistan, thấy tận mắt chiến tranh là như thế nào, thấy người ta phải chiến đấu như thế nào giữa những nỗi đau, những tổn thương và nỗi sợ hãi. Giờ nghĩ lại, mình ko còn một chút can đảm nào để tiếp tục những suy nghĩ đó nữa. Thật ra mình vẫn không bớt băn khoăn và tò mò về nó, vẫn không bớt tưởng tượng ra những hình ảnh của bom đạn, của súng ống, của người lính.. nhưng bây giờ đơn giản là ước mơ của mình khác xưa, mục tiêu của mình khác xưa. Thì ra khi lớn lên người ta phải thay đổi rất nhiều để có một cách sống phù hợp. Người ta có thể phải hi sinh tất cả ước mơ của mình chỉ để người thân được hạnh phúc. Người ta dù muốn dù không vẫn phải chạy theo đồng tiền, vì ko tiền là không danh dự. Cuối cùng ước mơ của những tháng ngày còn trẻ, ước mơ của mình, của rất nhiều người khác, mãi mãi sẽ chỉ còn trong hồi tưởng, trong những nụ cười mang theo sự nuối tiếc vì thời gian đã qua rồi.

2-9. Raning all the morning.


Tối qua học anh văn xong, ở lại nói chuyện với chị Hào một tí rồi đi về. Trời mưa lất phất, lạnh, đường vắng. Mình thì ko có áo mưa. Đi gần về nhà thì thấy một chỗ bán nên ghé vào mua luôn. Mình bảo anh bán áo mưa gấp vào dùm luôn đi mà cứ kì kèo mãi, đồ xấu xa. Mình móc miếc mấy câu rồi ghét quá mặc vào luôn. Mặc xong, nhìn lên đèn đường màu vàng, cảm giác chỉ gói gọn trong hai chữ: ấm áp. Rồi mình vừa đi vừa hát Littlest things của Lily Allen, và nghĩ trời mưa tối mịt mù thế này, ta khoác áo mưa rồi, ai biết ta là ai lol. Nếu cứ đi mãi như thế này, cứ hát như thế này, cứ nhìn người ta vội vã như thế này thì thật là vui.

Có nhiều cảm xúc trong những ngày này, nhưng ko biết phải sắp xếp và kể lể như thế nào. Dạo này mình nghe nhiều nhạc 70-80s vì hôm bữa đi speaking club, topic music, mọi người toàn hát những bài đó, kiểu Lemon tree, Close to you, My heart will go on .. mình nghe và thấy hình như đã bỏ lỡ rất rất nhiều bài hay và ý nghĩa. Trước giờ toàn nghe Rihanna, Queensberry, Miley Cyrus, K-pop, New Age.. và ko chú tâm đến bất kì thứ nhạc nhẽo nào khác. Bây giờ những bài thập niên 70-80 đến với mình như một thế giới mới, có chiều sâu hơn, và hình như cũng rất hợp với mình. Còn nhớ hồi 13-14 tuổi, mình còn già hơn cả bây giờ, chỉ nghe duy nhất Trịnh Công Sơn và Quốc Bảo. Tối nào cũng mở những CD đó, ko bao giờ hát theo, chỉ biết là mình đang nghe những điều rất buồn, rất sâu lắng, rất thầm lặng. Và từ đó mình thay đổi. Bây giờ mình vẫn đang thay đổi, up-to-date, nhưng luôn biết rõ ràng, mình vẫn như ngày xưa thôi, chỉ là ko muốn bộc lộ quá nhiều suy nghĩ ra ngoài nữa. Lớn thêm vài tuổi mới biết được rằng, người thấu hiểu mình ko nhiều, ko vượt quá con số 1, còn bây giờ có lẽ là 0. Bởi vậy nói ra quá nhiều suy nghĩ, cảm giác của mình làm gì. Từ từ mình bắt đầu bớt nghe nhạc Trịnh, vì.. buồn thì làm gì được cái cuộc đời này cơ chứ? Ko cần phải quá lớn để nhận ra rằng, tất cả những người, những thứ mà ngày xưa vẫn trân quý, bây giờ đã thay đổi rất nhiều. Ko còn những nụ cười đó, những người bạn đó,… mà thay vào chỉ là một kiểu cười xã giao, rồi đi qua nhau. Những người còn giữ liên lạc đến bây giờ, tuy ở ngoài vẫn vui vẻ, nhưng luôn biết rằng từ lúc nào đó khoảng cách đã giãn ra rất nhiều. Mọi thứ thay đổi, ta cũng phải thay đổi, đúg ko ? Nhưng sao những thay đổi đó, đối với mình đôi khi mang một vị đắng ngắt. Thay đổi và cắt đứt những gì đã trao cho nhau, vứt bỏ quá khứ và kỉ niệm. Hiện tại này, mai sau sẽ còn thay đổi đến mức nào nữa ?

Dù sao thì khi tất cả đã qua, người ta vẫn tiếp tục sống như thế. Cần gì phải chú tâm quá nhiều đến những thứ đã ko còn thuộc về mình nữa ?