Có lẽ cuộc sống này chỉ có thể buồn đến thế thôi.
Nước mắt rơm rớm chảy. Đi từ quận 10 qua quận 7 giác năm rưỡi chiều, đường phố đông không thể lách qua nổi. Hình như gần một tiếng mới đến trường. Mình không biết nữa, thành phố này, cái thế giới mình vừa thoát khỏi cách đây chỉ vài chục phút. Và trường mình, buổi tối, cây cối, gió, đèn sáng trắng, sân bóng rổ, thư viện. Mọi thứ chỉ im lặng, trống vắng, như nó vẫn như vậy.
Mình ngộ ha, đã là một đứa chẳng ra làm sao cả, dù có cố gắng thế nào. Dù có làm được những gì. Cái cảm giác thất vọng về chính mình thật tàn nhẫn. Nó dày vò, dìm cái tự tôn bản thân xuống dưới đáy. Cũng chỉ có thể sống lạnh lùng và vô cảm như vậy, vì nếu không, hẳn nhiên đã phải đau khổ nhiều hơn nữa.
Mình xin lỗi. Vì đã vô dụng, ngu ngốc, liên tục đánh lừa bản thân.
Chỉ vì không thể làm khác được, với tất cả những con người đó.




