Thứ Hai, 10 tháng 9, 2012


Có lẽ cuộc sống này chỉ có thể buồn đến thế thôi.

Nước mắt rơm rớm chảy. Đi từ quận 10 qua quận 7 giác năm rưỡi chiều, đường phố đông không thể lách qua nổi. Hình như gần một tiếng mới đến trường. Mình không biết nữa, thành phố này, cái thế giới mình vừa thoát khỏi cách đây chỉ vài chục phút. Và trường mình, buổi tối, cây cối, gió, đèn sáng trắng, sân bóng rổ, thư viện. Mọi thứ chỉ im lặng, trống vắng, như nó vẫn như vậy.

Mình ngộ ha, đã là một đứa chẳng ra làm sao cả, dù có cố gắng thế nào. Dù có làm được những gì. Cái cảm giác thất vọng về chính mình thật tàn nhẫn. Nó dày vò, dìm cái tự tôn bản thân xuống dưới đáy. Cũng chỉ có thể sống lạnh lùng và vô cảm như vậy, vì nếu không, hẳn nhiên đã phải đau khổ nhiều hơn nữa.

Mình xin lỗi. Vì đã vô dụng, ngu ngốc, liên tục đánh lừa bản thân.

Chỉ vì không thể làm khác được, với tất cả những con người đó. 

Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012


2 tuần nữa thôi, và mọi chuyện kết thúc. Chóng vánh như cách nó bước vào đời bạn. 

Mùa đông. Tuyết. Và biển. Nụ cười và tuổi 18 của người đó. Giống như là, bạn có thể cắn cái phập, đau rồi quên. Mọi chuyện đều có thể giải quyết theo cái cách đơn giản và tẻ nhạt như thế. Bạn không muốn trả giá cho sự phức tạp không nên có.

Mùa này là mùa hè. Sắp thu. Bạn cũng không chờ đợi gì đâu. Nhìn thời gian trôi, rồi người ta biến mất, vậy thôi. Chỉ là, cả đời cũng không gặp lại nữa.

Đêm qua gặp ác mộng. Buồn cười nhỉ. Rồi bạn sẽ phải trả giá. Cảm giác như đang cháy khô.

Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2012


nè, trái tim đang đau lắm. cảm giác như nó đang chảy máu, cùng với nước mắt.

tôi vẫn cứ tự hỏi nhiều về sự ảo tưởng. về những gì tôi gán vào người khác để lấp đầy khoảng trống của chính mình. về sự đưa đẩy tình cờ của những giây phút hạnh phúc, rồi sau đó luôn phải chuẩn bị tinh thần để đón nhận những rủi ro. tôi sợ nhiều thứ. như một con chim run rẩy.

mùa hè này, và điều trong sáng đẹp đẽ nhất bạn mãi không thể quên. những sáng chạy bộ và giọng hát của Damien Rice văng vẳng bên tai. tôi tưởng tượng ra một sợi dây trong suốt quấn quanh người mình. ràng buộc và không ràng buộc. thuộc về và không thuộc về. sự xúc phạm bản ngã cá nhân để hi sinh vì một người. vì một tình cảm mơ hồ biết chắc sẽ đem lại nhiều tổn thương. tôi nhớ khoảng cách giữa 2 cái đầu khi chúng tôi bước đi cạnh nhau. và sự thoải mái vô chừng đầy hiểu lầm. không gian của buổi nói chuyện ở Sport Hall. hai cái ghế màu cam, dép kẹp xanh biển, và sự đồng cảm ngẫu nhiên.

và tôi đau khi nghĩ đến sự mất mát ấy. ồ, có lẽ đây không phải lúc thích hợp để trải qua tất cả những chuyện này. khi ánh nắng mùa hè dễ dàng bị dập tắt bởi cơn mưa bất chợt, và bạn nhận ra hạnh phúc, tình yêu, đã không bao giờ là những chuyện dễ dàng để chấp nhận, trải qua, rồi sau đó là sự cho đi không toan tính.

cuối cùng, có lẽ tôi sẽ dừng lại mà không bước qua ranh giới nào.


Thứ Tư, 27 tháng 6, 2012



Tối thứ bảy và thành phố hoang hoải. Ốc xào, trà sữa, xoài ngâm, và mưa. Và mắt kiếng nhạt nhòa. Và lạnh. Và liếm láp vết thương.

Con người ấy. Chỉ đến lúc nào đó tôi không còn một nhu cầu để chạm vào nữa. Không một chút nào. Sự thích nghi, khoảng cách, lòng tự tôn, sự truyền bá phương châm sống thiếu nền tảng. Tôi ngắc ngoải trong cái thế giới ấy, chỉ muốn quên, và quay lưng đi thẳng.

Cũng có một ngày đẹp trời, khi trái tim không đâu đập mạnh đến điên cuồng. Không thở và không ngủ. Quên ăn. Quên tất cả. Giữ trong mình những hình ảnh và lời nói lặp đi lặp lại. Đắm chìm trong những hi vọng và tưởng tượng. Để rồi sáng sớm, trong những trang nhật kí tinh tươm, chỉ kết lại một điều, rồi mọi chuyện sẽ buồn lắm.

Tôi đi như trong một chuyến phiêu lưu, khi sự mới lạ trở thành một yếu tố đầy hấp dẫn, và không cần bất kì một sự hỗ trợ nào, tôi cũng đã tự đẩy mình đi được. Tôi đắn đo, liều mạng, đầy kiên quyết. Và rồi sự đáp lại, dù chỉ thật mong manh, nhưng đã trở thành cơn gió mát thổi đầy trong lồng ngực. Tôi vui một niềm vui của tuổi hai mươi không cầu kì, không giả dối. Tuổi hai mươi của vết thương và hi vọng, của nhịp đập vội vàng, mâu thuẫn, đầy tình cảm.

Thứ Hai, 18 tháng 6, 2012


một năm trôi đi, như một cơn bão xóa tan mọi thứ.

chỉ đôi khi, chợt nhớ rằng mình đã cần thứ tình cảm ấy nhiều biết bao. nó dịu dàng, từ tốn và nồng ấm. một sự ân cần không giới hạn. mình đã luôn có nó, nhưng bây giờ thì không. mình đang làm quen với một thực tại khô khan và phũ phàng hơn. một khoảng thời gian tập tành từ bỏ những tình cảm sâu kín nhất.

buổi sáng đạp xe, mình vẫn nhớ về Jakub. cái khoảnh khắc anh tự tử như gút thắt làm trào lên mọi thứ. một người đàn ông như vậy, làm sao có thể tìm kiếm trong cuộc đời. mình chực muốn khóc, nhưng có cái gì đã giữ lại. như vậy sẽ không bao giờ quên được, phải không?