một năm trôi đi, như một cơn bão xóa tan mọi thứ.
chỉ đôi khi, chợt nhớ rằng mình đã cần thứ tình cảm ấy nhiều biết bao. nó dịu dàng, từ tốn và nồng ấm. một sự ân cần không giới hạn. mình đã luôn có nó, nhưng bây giờ thì không. mình đang làm quen với một thực tại khô khan và phũ phàng hơn. một khoảng thời gian tập tành từ bỏ những tình cảm sâu kín nhất.
buổi sáng đạp xe, mình vẫn nhớ về Jakub. cái khoảnh khắc anh tự tử như gút thắt làm trào lên mọi thứ. một người đàn ông như vậy, làm sao có thể tìm kiếm trong cuộc đời. mình chực muốn khóc, nhưng có cái gì đã giữ lại. như vậy sẽ không bao giờ quên được, phải không?