Thứ Tư, 27 tháng 6, 2012



Tối thứ bảy và thành phố hoang hoải. Ốc xào, trà sữa, xoài ngâm, và mưa. Và mắt kiếng nhạt nhòa. Và lạnh. Và liếm láp vết thương.

Con người ấy. Chỉ đến lúc nào đó tôi không còn một nhu cầu để chạm vào nữa. Không một chút nào. Sự thích nghi, khoảng cách, lòng tự tôn, sự truyền bá phương châm sống thiếu nền tảng. Tôi ngắc ngoải trong cái thế giới ấy, chỉ muốn quên, và quay lưng đi thẳng.

Cũng có một ngày đẹp trời, khi trái tim không đâu đập mạnh đến điên cuồng. Không thở và không ngủ. Quên ăn. Quên tất cả. Giữ trong mình những hình ảnh và lời nói lặp đi lặp lại. Đắm chìm trong những hi vọng và tưởng tượng. Để rồi sáng sớm, trong những trang nhật kí tinh tươm, chỉ kết lại một điều, rồi mọi chuyện sẽ buồn lắm.

Tôi đi như trong một chuyến phiêu lưu, khi sự mới lạ trở thành một yếu tố đầy hấp dẫn, và không cần bất kì một sự hỗ trợ nào, tôi cũng đã tự đẩy mình đi được. Tôi đắn đo, liều mạng, đầy kiên quyết. Và rồi sự đáp lại, dù chỉ thật mong manh, nhưng đã trở thành cơn gió mát thổi đầy trong lồng ngực. Tôi vui một niềm vui của tuổi hai mươi không cầu kì, không giả dối. Tuổi hai mươi của vết thương và hi vọng, của nhịp đập vội vàng, mâu thuẫn, đầy tình cảm.