Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2012


nè, trái tim đang đau lắm. cảm giác như nó đang chảy máu, cùng với nước mắt.

tôi vẫn cứ tự hỏi nhiều về sự ảo tưởng. về những gì tôi gán vào người khác để lấp đầy khoảng trống của chính mình. về sự đưa đẩy tình cờ của những giây phút hạnh phúc, rồi sau đó luôn phải chuẩn bị tinh thần để đón nhận những rủi ro. tôi sợ nhiều thứ. như một con chim run rẩy.

mùa hè này, và điều trong sáng đẹp đẽ nhất bạn mãi không thể quên. những sáng chạy bộ và giọng hát của Damien Rice văng vẳng bên tai. tôi tưởng tượng ra một sợi dây trong suốt quấn quanh người mình. ràng buộc và không ràng buộc. thuộc về và không thuộc về. sự xúc phạm bản ngã cá nhân để hi sinh vì một người. vì một tình cảm mơ hồ biết chắc sẽ đem lại nhiều tổn thương. tôi nhớ khoảng cách giữa 2 cái đầu khi chúng tôi bước đi cạnh nhau. và sự thoải mái vô chừng đầy hiểu lầm. không gian của buổi nói chuyện ở Sport Hall. hai cái ghế màu cam, dép kẹp xanh biển, và sự đồng cảm ngẫu nhiên.

và tôi đau khi nghĩ đến sự mất mát ấy. ồ, có lẽ đây không phải lúc thích hợp để trải qua tất cả những chuyện này. khi ánh nắng mùa hè dễ dàng bị dập tắt bởi cơn mưa bất chợt, và bạn nhận ra hạnh phúc, tình yêu, đã không bao giờ là những chuyện dễ dàng để chấp nhận, trải qua, rồi sau đó là sự cho đi không toan tính.

cuối cùng, có lẽ tôi sẽ dừng lại mà không bước qua ranh giới nào.