Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012


bạn hiểu không, những thứ gần gũi và gắn bó luôn làm người ta đau đớn nhất.

như là tiếng hét của ba, tiếng hét của mẹ, tiếng cánh cửa đập. như những lời tàn nhẫn họ nói với nhau. như cái không gian chật hẹp đến nghẹt thở của ngôi nhà này. sự xót xa và tủi hờn bóp nghẹn trái tim bạn. trong đầu chỉ có duy nhất một ý nghĩ, đó là, hãy li dị đi. hãy buông tha cho những đứa con. đừng ích kỉ như vậy nữa.

bạn không muốn hôn nhân trở thành một nỗi ám ảnh. nhưng hình như là nó đã là một nỗi ám ảnh từ rất lâu rồi. gia đình, đôi khi là một thứ đầy tệ hại. nó tầm thường, vụn vặt, nhỏ nhen, chán chường. những đứa con cô độc và không thôi oán trách. một chuỗi những khoảnh khắc u tối tua đi tua lại, không thể nào quên.

buổi sáng thứ tư của mùa hè năm 2012.