Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011

the song.


Tôi nghe Ingrid Michaelson để thấy mình trôi đi trong những chuyện nhẹ nhàng của một buổi chiều cuối tháng mười nắng chói chang, và tôi ngồi đây, máy lạnh chạy ro ro.

Không biết ngày đó của tháng mười một rồi sẽ ra sao. Bao năm trôi qua vẫn chỉ vậy sao. Như một cánh cửa, người ta vào rồi đi, ko còn niềm tin vào những điều đẹp đẽ và vững vàng nữa. Rồi đến tháng mười hai. Giáng sinh của mọi người. Hình như hai năm rồi không đi chơi vào ngày này. Mỗi lần sắp đến, nghĩ tới nghĩ lui rồi rơm rớm nước mắt. À, những người ngày xưa ấy, và cả những người bây giờ, không đi được với nhau nữa. Người này thay thế người kia. Mà, qua rồi thì cũng chẳng thấy gì hay sao. Những chuyện như vậy. Chỉ sợ đến một tối nào đó ngồi ngắm sông hóng gió, giữa muôn chuyện đi qua, thấy tim mình chai lì, trơ trọi.

Khi nhìn ánh nắng lấp lánh dưới những tán cây trong sân trường, tôi thấy xung quanh mình căng tràn sức sống. Nghĩ về mình, cứ luôn muốn là một cô gái nhỏ bé vươn lên kiên cường. Là một cô gái.

"I still believe in summer days, the seasons always change, and life will find a way".