Buổi trưa âm ỉ buồn và nắng vắt vẻo trên cao. Muốn đi xe đạp đầu trần trưa nắng đạp xe qua nhà ai. Muốn trở về một ngày tuổi nhỏ dang nắng chang chang đi trộm trái cây nhà hàng xóm. Muốn ngồi trong lớp học và những người bạn nhỏ, tiếng cô giáo vang vang trong buổi chiều xinh xắn tĩnh mịch, học trò loay hoay ghi chép, thật yên bình biết bao. Hít căng lồng ngực không khí trong veo của những ngày vô lo, của những khoảng thời gian hạnh phúc trong nụ cười của mẹ, của ngôi nhà cấp bốn gạch trắng tường xanh. Buổi trưa nắng gắt, ngôi nhà sáng bừng, một mình ở nhà mở ti vi, cuộn tròn trong niềm vui thơ bé. Những buổi sáng ăn phở và công viên cùng ba mẹ, tình cảm mát lành không gợn chút buồn lo. Cái gọi là tuổi thơ sẽ mãi mãi như thế, một khối kí ức đẹp đẽ trong suốt và lấp lánh lấp lánh. Không bao giờ sống lại được những ngày đó nữa đâu tôi ơi.
"Cuộc đời dài rộng quá đôi khi lại rất buồn.."
