Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2011


Những ngày thật dài.

Tôi cắp sách đi học, trở về nhịp điệu cũ. Sáng đến trường, mười giờ tối về nhà. Đặt mình trong thế giới thu nhỏ của trường học, tôi không bao giờ thấy yên lòng. Đây là một nơi rất lạ, thật sự. Dù đã học gần một năm, tôi vẫn luôn phải ngạc nhiên trước những điều mình thấy mỗi ngày. Những chuyện vặt vãnh nho nhỏ xảy ra, tác động đến tôi, và tạo thành một khối kí ức cố định. Nếu nói tôi yêu trường, không đúng. Nhưng tôi tự hào về những gì được nhận ở đây. Họ dạy tôi rằng, cố gắng sẽ không bao giờ đủ, nên không được phép dừng lại. Rằng, dù sau này có bước ra thế giới ngoài kia với vô vàn con người từ những quốc gia khác nhau, thì bản chất Việt Nam phải được giữ vững và khẳng định. Họ nói, họ đã cho chúng tôi những gì từ mỗi tiết học, thì chúng tôi có trách nhiệm phải trả lại bằng hết những thứ ấy. Rằng, đồng tiền học ở đây bản thân không kiếm được, thì phải quí trọng những điều nhỏ nhất mà trường học mang lại.

Trong một khoảng thời gian nhỏ hẹp mỗi đêm, tôi nghĩ về con người đó. Đến một lúc nhất định, giữa chúng tôi có cái gì mơ hồ ngăn cách lại, và lằn ranh mỏng manh nói rằng, không thể đến gần nhau hơn được nữa. Bạn như người trong gương, tôi thấy nhưng không thể chạm vào. Cả tôi cũng vậy. Sự vị tha đó, tôi không hiểu được. Mà cũng không thể hiểu nữa rồi.