Thứ Năm, 13 tháng 10, 2011


Tôi nói rằng, ước gì có thể to đến mức đạp lên tất cả nỗi buồn trong thế giới của tôi. Bạn trả lời, đừng buồn, tôi đã là cả thế giới của bạn rồi. Đọc xong tin nhắn, tôi ứa nước mắt. Nghe James Blunt và những ngày mưa không dứt. Bầu trời màu xám và không khí đặc lại. Có những tối đi học về, một mình trong phòng, bật Discovery. Tôi thích kênh này vì có thể tập trung vào một loại âm thanh, cố gắng hiểu nó, chẳng cần nhìn màn hình. Đêm nằm vắt tay lên trán, nghĩ ngợi. Chuyện trong, chuyện ngoài. Tưởng tượng như đang bơi ở con sông gần trường, ven sông là một hàng cây thông màu xanh đậm lạnh lẽo, đêm tối mù, tôi bơi một mình.