Thứ Bảy, 27 tháng 3, 2010

Give me a little more time.


Bài thơ này mình đọc trong blog của Khói.

Không khóc ở California - NHT.

- Mạnh mẽ lên - Anh nói - Không khóc ở California.

Không khóc ở California.
Không khóc.
Không khóc ở Louisiana.
Không khóc ở quận 13 Paris.
Không khóc
Không khóc ở Beclin, ở Xitny, ở Tôkyô
Những người Việt không khóc ở California
Em không khóc
Em không khóc ở California
Em không khóc
Kìa mưa rơi, mưa rơi và lá bay
Em lái xe đi
Con đường hun hút và mưa bay bay
Kính xe mở
Ai huýt sáo một bài hát bên đường
Nhớ anh, nhớ quê hương
Em không khóc
Em không khóc ở California
Em không khóc
ở chốn xa xăm cuối nơi chân trời
Nơi mẹ sinh ra gọi là quê hương
Em gọi tên là nhớ thương
Người ta gọi là cội nguồn
Sao em lẩm cẩm như một bà già
Em sẽ không khóc
Không khóc ở California
Anh ạ,
Em lớn lên rồi, không còn thẹn thùng
Em mặc một chiếc áo rộng
Em sẽ mua hoa
Xếp đặt đồ vật trong nhà
Em yêu mọi người
Mọi người không khóc
Không khóc ở California
Anh ạ, hôm nay tiệm cà phê vui hơn
Có ai gật đầ u chào em.
Có phải anh gật đầu chào em rồi mỉm cười
Em đưa tay ra
Biết rằng anh vừa nắm tay em...
Em thấy hơi ấm
Em thấy ổn rồi, rất ổn...
Em lớn lên rồi, không còn thẹn thùng
Em soi trong gương
Giữ gìn nhan sắc, giữ gìn thói quen
Có người vừa đi xa về,
Mang cho em một chút gió, một chút nắng
Em sưởi mình trong kỷ niệm
Và cười trong mơ.
Anh hôn vào nụ cười ấy...
Nụ cười xa xăm
Em lớn lên rồi, không còn thẹn thùng
Em ra siêu thị
Em xuống trung tâm
Em mua một gói kẹo nhỏ
Và liếm chiếc kẹo như liếm vết thương
Anh tan biến trong miệng em
Em cười một mình .
Và soi trong gương
Không khóc
Không khóc ở California
Cho dù cách xa...

Cô đơn quá chăng. *

Tựa entry chỉ đơn giản là tên bức ảnh.
Cc

Chủ Nhật, 21 tháng 3, 2010

For Med, again.

Ừm, Med hâm, đây là entry thứ hai mình viết cho bạn. Mình sẽ viết những gì mình thực sự nghĩ về bạn, đến thời điểm này, và những gì về ngày hôm qua.

Mình thừa nhận mỗi lần gặp mình, bạn nói nhiều thật, cười nhiều thật. Mình lúc nào cũng thấy trong lòng nhẹ nhàng khi nhìn bạn cười như thế, vì những lo lắng bé xíu về tâm trạng của bạn qua những entry trên blog đã tan biến hết. Mình cũng luôn nghĩ là bạn vui vẻ thoải mái thật ấy chứ, vì trong mắt mình bạn lúc nào chẳng vậy. Med mà, từ khi quen bạn đến giờ, có khi nào gặp mình mà bạn không cười đâu nhỉ. Nói chuyện nhiều lúc còn xyz hết chỗ nói luôn. Mình lâu lâu còn khá là ưng mấy cái từ ngữ riêng của bạn, hay là kiểu bạn cứ luôn gọi đồ ăn trước chứ không đến lượt mình phải mở miệng.

Nhưng mà hôm qua, mình nghĩ là mình biết những gì đang chạy nhảy trong đầu bạn. Mình biết ngồi ăn bánh xèo, gọi ba cái, mình ăn hết hai cái, bạn chỉ ăn một, là có lí do. Hôm qua bạn ít nói hơn mọi ngày, cười ít hơn nữa, nói chuyện cũng không tự nhiên lắm. Rồi buổi tối lúc ngồi cạnh mình xem hát, cách hơi lơ đãng của bạn, cách bạn nhìn xung quanh, và bạn cứ như thế, thiệt sự, tự dưng cảm thấy sao mà yêu mến cô gái ngồi cạnh mình quá. Mình cảm thấy một sự đồng cảm bao bọc quanh hai đứa, về những lo lắng của tuổi, về chuyện du học, cả về chuyện tình cảm tay đôi tay ba rắc rối của bạn. Dường như có cái gì trong bạn đang vỡ tan ra, cái đứa con gái đang ngồi cạnh mình, đang nhắn tin lia lịa, và mắt cứ đảo quanh không biết nhìn đi đâu.

Cuộc đời rộng lớn, tìm kiếm những trái tim đồng cảm với nhau thật là khó. Nhưng mà, tối hôm qua, đã có cái gì chạy ngang tim mình, thổi vào mình cảm giác thương yêu một kẻ nổi loạn và khác hẳn với con người mình. Thì ra, người ta mến yêu một ai đó chẳng phải vì những điểm tương đồng vô nghĩa, mà đôi khi, là vì sự khác biệt hoàn toàn đã trở thành tấm gương soi chiếu lẫn nhau.

:)

Thứ Tư, 24 tháng 2, 2010

.


"Trong giấc mơ em nằm nghiêng
Cùng đàn sẻ tóc nâu
Và em nghiêng chút nữa
Bầu trời đi lộn đầu.
Trong giấc mơ em thích buồn
Vừa buồn lệ vừa dài
Nỗi buồn em sẽ chảy
Hai dòng dài rất dài."
(Nguyễn Ngọc Thuần)

Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2010

There's just too much that time cannot erase.



Tôi đã luôn nhớ về thế giới ấy, nơi mà sự ra đi của ai đó không bao giờ bật thành những tiếng khóc. Đó là nơi mà nỗi đau được giấu kín dưới lòng đại dương hoặc dưới hàng chục kilomet lòng đất. Thế giới có những đêm không ngủ, đi chân trần leo núi trong sự giá lạnh hoang tàn của lòng người, trong dự đổ vỡ của bức tường niềm tin xây cao hơn cả núi Everest. Thế giới có cô gái sống một cuộc sống vượt ra khỏi tất cả những giới hạn về cảm xúc, cô gái cô độc và lạnh giá với tất cả những câu chuyện thế gian. Đó đã từng là một thế giới ám ảnh tôi mỗi buổi trưa nắng gắt hay đêm về lặng yên. Đó là thế giới tôi nghĩ đến khi cần một con đường dẫn mình thoát ra khỏi những bừa bộn và những nỗi buồn nhỏ nhặt.

Nhưng rồi, đó cũng chỉ là một thế giới không có thực mà, phải không?
Tôi đâu thể bám vào đó để bắt mình quay lưng với thế giới ngoài kia.
Tôi đâu thế bám vào đó, để quên đi bản thân mình.
Rốt cuộc, đó cũng chỉ là những trang sách mà tôi chẳng thế nào mang vào cuộc sống thật của mình.
Vậy mà vẫn tồn tại những ảo tưởng và những mong manh.
.

Bạn mình ơi, tình cảm, cuối cùng chỉ là một cái thân cây rỗng.
Đáng ra, không nên có những bắt đầu, để rồi phải nghĩ suy nát óc để đi đến một kết thúc gượng gạo.
Nếu sau này, nước mắt không thể pha loãng nỗi cô đơn.
Nếu như vậy
Có lẽ mình sẽ không bao giờ có thể quên bạn, suốt đời.
.
Giấu mình ở đâu bây giờ ?

Thứ Năm, 18 tháng 2, 2010

To be by your side.



I cant remember when you weren't there
When I didnt care for anyone but you
I swear we've been through everything there is
Can't imagine anything we've missed
Can't imagine anything the two of us can't do
Through the years..