
Tôi đã luôn nhớ về thế giới ấy, nơi mà sự ra đi của ai đó không bao giờ bật thành những tiếng khóc. Đó là nơi mà nỗi đau được giấu kín dưới lòng đại dương hoặc dưới hàng chục kilomet lòng đất. Thế giới có những đêm không ngủ, đi chân trần leo núi trong sự giá lạnh hoang tàn của lòng người, trong dự đổ vỡ của bức tường niềm tin xây cao hơn cả núi Everest. Thế giới có cô gái sống một cuộc sống vượt ra khỏi tất cả những giới hạn về cảm xúc, cô gái cô độc và lạnh giá với tất cả những câu chuyện thế gian. Đó đã từng là một thế giới ám ảnh tôi mỗi buổi trưa nắng gắt hay đêm về lặng yên. Đó là thế giới tôi nghĩ đến khi cần một con đường dẫn mình thoát ra khỏi những bừa bộn và những nỗi buồn nhỏ nhặt.
Nhưng rồi, đó cũng chỉ là một thế giới không có thực mà, phải không?
Tôi đâu thể bám vào đó để bắt mình quay lưng với thế giới ngoài kia.
Tôi đâu thế bám vào đó, để quên đi bản thân mình.
Rốt cuộc, đó cũng chỉ là những trang sách mà tôi chẳng thế nào mang vào cuộc sống thật của mình.
Vậy mà vẫn tồn tại những ảo tưởng và những mong manh.
.
Bạn mình ơi, tình cảm, cuối cùng chỉ là một cái thân cây rỗng.
Đáng ra, không nên có những bắt đầu, để rồi phải nghĩ suy nát óc để đi đến một kết thúc gượng gạo.
Nếu sau này, nước mắt không thể pha loãng nỗi cô đơn.
Nếu như vậy
Có lẽ mình sẽ không bao giờ có thể quên bạn, suốt đời.
.
Giấu mình ở đâu bây giờ ?