Ừm, Med hâm, đây là entry thứ hai mình viết cho bạn. Mình sẽ viết những gì mình thực sự nghĩ về bạn, đến thời điểm này, và những gì về ngày hôm qua.
Mình thừa nhận mỗi lần gặp mình, bạn nói nhiều thật, cười nhiều thật. Mình lúc nào cũng thấy trong lòng nhẹ nhàng khi nhìn bạn cười như thế, vì những lo lắng bé xíu về tâm trạng của bạn qua những entry trên blog đã tan biến hết. Mình cũng luôn nghĩ là bạn vui vẻ thoải mái thật ấy chứ, vì trong mắt mình bạn lúc nào chẳng vậy. Med mà, từ khi quen bạn đến giờ, có khi nào gặp mình mà bạn không cười đâu nhỉ. Nói chuyện nhiều lúc còn xyz hết chỗ nói luôn. Mình lâu lâu còn khá là ưng mấy cái từ ngữ riêng của bạn, hay là kiểu bạn cứ luôn gọi đồ ăn trước chứ không đến lượt mình phải mở miệng.
Nhưng mà hôm qua, mình nghĩ là mình biết những gì đang chạy nhảy trong đầu bạn. Mình biết ngồi ăn bánh xèo, gọi ba cái, mình ăn hết hai cái, bạn chỉ ăn một, là có lí do. Hôm qua bạn ít nói hơn mọi ngày, cười ít hơn nữa, nói chuyện cũng không tự nhiên lắm. Rồi buổi tối lúc ngồi cạnh mình xem hát, cách hơi lơ đãng của bạn, cách bạn nhìn xung quanh, và bạn cứ như thế, thiệt sự, tự dưng cảm thấy sao mà yêu mến cô gái ngồi cạnh mình quá. Mình cảm thấy một sự đồng cảm bao bọc quanh hai đứa, về những lo lắng của tuổi, về chuyện du học, cả về chuyện tình cảm tay đôi tay ba rắc rối của bạn. Dường như có cái gì trong bạn đang vỡ tan ra, cái đứa con gái đang ngồi cạnh mình, đang nhắn tin lia lịa, và mắt cứ đảo quanh không biết nhìn đi đâu.
Cuộc đời rộng lớn, tìm kiếm những trái tim đồng cảm với nhau thật là khó. Nhưng mà, tối hôm qua, đã có cái gì chạy ngang tim mình, thổi vào mình cảm giác thương yêu một kẻ nổi loạn và khác hẳn với con người mình. Thì ra, người ta mến yêu một ai đó chẳng phải vì những điểm tương đồng vô nghĩa, mà đôi khi, là vì sự khác biệt hoàn toàn đã trở thành tấm gương soi chiếu lẫn nhau.
:)