Thứ Hai, 28 tháng 12, 2009

Chi.

Vậy là Chi đi rồi. Đi vào một ngày cuối năm. 2010 sẽ không có Chi. Không có Chi ở bất kì đâu ở Biên Hòa này, để tối thứ bảy mình có thể ghé qua. Cũng không có đâu ở bất cứ nơi nào trên nước Việt Nam này, để một dịp nào đó có thể ngồi máy bay và đến thăm. Tối qua ở nhà Chi về là 10h, đi đường quốc lộ. Đường vắng, mình đi ebike, đội helmet, trên xe cồng kềnh con Pucca to bự Chi gửi, và ba túi đồ linh tinh. Vừa đi vừa nghĩ đến gương mặt ấy, mái tóc xoăn ấy, nghĩ đến bao nhiêu đồ đạc ngổn ngang ở nhà Chi. Chỉ nghĩ thế và về đến nhà. Mẹ xuống cầu thang và bảo lo cho mình, sao về muộn thế. Mình cười và nói con đói, con đi nấu mì ăn nhé. Vào phòng và đóng cửa lại. Nhắn tin cho Chi. Ăn mì, uống cà phê, xong nằm lên giường nghe kể chuyện đêm khuya trên voh. Câu chuyện về chiến tranh Việt Nam thời chống Mĩ. Chợt nghĩ về cuốn "Nỗi buồn chiến tranh" của Bảo Ninh, lại nhớ tự dặn mình đọc lại lần nữa mà sao cứ quên hoài.. Sáng hôm nay dậy lúc 5h, nhớ Chi quá, gọi cho Chi nhưng số bận. Một lát sau gọi lần nữa thì hình như rút sim ra rồi. Mình sờ đầu con Pucca, và nghĩ, thế là đi thật, không biết bao giờ mới trả lại được con Pucca này, hay sẽ không bao giờ gặp lại nữa.. Lúc đó, buồn thật đấy.

Ngày 29 tháng 12 năm 2009. Có một người bước ra khỏi cuộc đời mình.

Một ngày cuối năm.

Thứ Năm, 17 tháng 12, 2009

Bạn mình.


Hôm nay là sinh nhật bạn yêu nên muốn viết một cái gì đó. Một-cái-gì-đó mà lâu nay không bao giờ nói với bạn.

Không hiểu bạn có bao giờ hiểu được lòng mình không. Về những gì mình đã luôn luôn muốn gửi gắm cho bạn. Bạn có hiểu không những lần mình nhờ bạn việc này việc kia, hay đôi khi nhắn cho bạn một cái tin thật dài lúc nửa đêm. Bạn có hiểu không nhỉ? Mình chỉ luôn băn khoăn về điều đó. Cứ như vậy nên đôi khi thấy giữa hai đứa có một khoảng cách quá lớn. Nhưng rồi, lúc nào cũng vậy, chỉ cần nhận được tin nhắn của bạn, là tất cả những nghi ngờ lại bay đi. Mình thấy mình ích kỉ vô cùng. Mình không muốn mỉm cười với bất kì người bạn nào của bạn. Mình không muốn bạn thân thiết với ai ngoài mình.. Thế là lòng ích kỉ đôi khi lại giết chết đi mối quan hệ này. Mình đã từng nghĩ những gì không bao giờ trải qua sóng gió thì dễ mà vỡ lắm, như một câu chuyện tình yêu mình đã đọc trong tập truyện ngắn của Bảo Ninh. Ừ vậy mà cũng đã giữ bạn bên mình một năm tròn rồi. Và mong là sẽ mãi như vậy, không vỡ tan, không xa nhau.

Và có những lúc thật là buồn cười. Những lúc mà mình bất chợt nhận ra bạn không hiểu mình. Không một chút nào. Lúc ấy cảm thấy cứ như mình đã qua bên kia sông rồi mà bạn còn đứng ở bờ bên này gọi mình quay lại.

Và có những lúc bạn hiểu, những lúc này là phần lớn thời gian. Đúng là khi không được thấu hiểu thì con người ta không sống được. Nhưng thật may mắn.. :) Mình không cô đơn. Mình có bạn bên cạnh, để cùng bước qua những nỗi buồn của tuổi.

Lúc này.
Mình thấy mình thật may mắn.
Tuy là mình thật buồn.
Nhưng mà. Mình luôn luôn yêu bạn đấy..

Rồi hiện tại bay qua và trở thành những kí ức cũ mèm. Nhưng tình cảm, phải rồi, lúc nào cũng nên thật là tươi mới.

Để thấy cuộc sống đã luôn mang lại cho ta những món quà vô cùng đặc biệt. Như bạn của mình.

Thứ Ba, 15 tháng 12, 2009

Nhớ quote của chị Kat hồi còn 360.

"nhìn xuống đi em".

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2009

chủ nhật.


Lại là một buổi sáng chủ nhật không hề rảnh rỗi chút nào, vì tuần sau là thi học kì rồi. Chắc là từ khi vào năm học đến h, chính xác là chưa có một chủ nhật nào rảnh rỗi cả, mặc dù mình làm mỗi một việc là ngồi vào bàn và học.

Tính đến giờ là cũng hơn một tháng kể từ ngày sinh nhật của mình. Cũng không có gì để nói nhiều, và để chia sẻ nhiều. Mọi thứ xung quanh vẫn diễn ra như thế, mình thì đầu óc vẫn chưa lớn ra được là bao. Chuyện học hành vẫn vậy. Khả năng viết văn thì có vẻ sút kém. Ngủ nhiều hơn trước. Tập trung vào cuộc sống nhiều hơn trước. Nghĩ về tương lai nhiều hơn trước. Tất cả thì cũng chỉ đến thế. Ngày trước còn hay nghĩ về hoạt động tình nguyện, gửi bài viết báo, viết truyện ngắn linh tinh các thứ, nhưng bây giờ biết chính xác học 12 mệt và bận rộn như thế nào thì quyết định từ bỏ. Ừ thì thấy xung quanh mình cũng nhiều bạn giành được đọc bổng nhờ tích cực tham gia hoạt động xã hội mà học vẫn siêu thì cũng ngưỡng mộ thật đấy nhưng bản thân mình thì biết lượng sức. Nghe thật buồn cười nhỉ.

Sắp đến noel rồi. Chẳng vui vẻ hứng khởi gì cả. Nhớ hồi cấp 2 đi chơi với các bạn vui dã man, nhưng bây giờ lên cấp 3 thấy chẳng còn cảm giác gì nữa.

Sáng nay chỉ nghe mỗi Dear life.
Warm was the sun, that covered my body so.
Reminded me of you, as I’d first known.
Those were the days, tha days, that changed my life, and made me new,
I became somebody, through loving you.

Ôi. Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ.

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2009

hết tháng 11


Ba đang ở Sài Gòn. Mẹ đang ở Hà Nội. Con gái ngồi nhà ở Biên Hòa và làm mấy việc vớ vẩn.

1. Mình muốn lên SG gặp một chị ở Thụy Sĩ về, đang học ở Les Roches (trường mình định học). Nhưng mà có quá nhiều vấn đề rắc rối nảy sinh nên mình đang suy nghĩ hơi nhiều. Gần 18 đến nơi rồi mà vẫn còn phải băn khoăn về chuyện lên SG một mình thì có phải thanh niên VN thiếu trầm trọng kĩ năng sống ko nhỉ? Có lẽ nên lấy mình là một ví dụ điển hình về kiểu chỉ biết chơi và học, kết quả của một nền giáo dục VN cực kì dân chủ và tiến bộ.

2.Bạn Phương Anh ah, nếu mà bạn đọc được cái entry này ý, thì mình muốn nói là, cta sẽ thi xong vào ngày 22. Hình như Chee đi vào ngày 29. Vậy từ ngày 23-26 mình muốn cta xếp giờ để ba người đi chơi cùng nhau, chụp hình, ăn uống xyz. Xét ra thì chuyến đi của bạn Chee lần này không hề nhẹ nhàng chút nào, và mình thì có khả năng cả cuộc đời ko bao giờ gặp lại bạn ấy nữa, nên là mình muốn chào hỏi nhau kiểu gì để nhớ thật lâu. Cũng không biết nói chính xác thế nào nhưng đại loại là thế. Rồi một năm sau mình cũng đi thì hai chúng mình làm party chia tay riêng rồi cuối cùng còn lại bạn cũng đi nốt thì lúc đó tính sau vậy :"> đại khái ý mình là hãy cố gắng xếp giờ rộng rãi để có một kỉ niệm khó quên của ba đứa mình lol.

Thế thôi. Hết nhé. Ảnh đẹp nhỉ xD