Thứ Năm, 17 tháng 12, 2009

Bạn mình.


Hôm nay là sinh nhật bạn yêu nên muốn viết một cái gì đó. Một-cái-gì-đó mà lâu nay không bao giờ nói với bạn.

Không hiểu bạn có bao giờ hiểu được lòng mình không. Về những gì mình đã luôn luôn muốn gửi gắm cho bạn. Bạn có hiểu không những lần mình nhờ bạn việc này việc kia, hay đôi khi nhắn cho bạn một cái tin thật dài lúc nửa đêm. Bạn có hiểu không nhỉ? Mình chỉ luôn băn khoăn về điều đó. Cứ như vậy nên đôi khi thấy giữa hai đứa có một khoảng cách quá lớn. Nhưng rồi, lúc nào cũng vậy, chỉ cần nhận được tin nhắn của bạn, là tất cả những nghi ngờ lại bay đi. Mình thấy mình ích kỉ vô cùng. Mình không muốn mỉm cười với bất kì người bạn nào của bạn. Mình không muốn bạn thân thiết với ai ngoài mình.. Thế là lòng ích kỉ đôi khi lại giết chết đi mối quan hệ này. Mình đã từng nghĩ những gì không bao giờ trải qua sóng gió thì dễ mà vỡ lắm, như một câu chuyện tình yêu mình đã đọc trong tập truyện ngắn của Bảo Ninh. Ừ vậy mà cũng đã giữ bạn bên mình một năm tròn rồi. Và mong là sẽ mãi như vậy, không vỡ tan, không xa nhau.

Và có những lúc thật là buồn cười. Những lúc mà mình bất chợt nhận ra bạn không hiểu mình. Không một chút nào. Lúc ấy cảm thấy cứ như mình đã qua bên kia sông rồi mà bạn còn đứng ở bờ bên này gọi mình quay lại.

Và có những lúc bạn hiểu, những lúc này là phần lớn thời gian. Đúng là khi không được thấu hiểu thì con người ta không sống được. Nhưng thật may mắn.. :) Mình không cô đơn. Mình có bạn bên cạnh, để cùng bước qua những nỗi buồn của tuổi.

Lúc này.
Mình thấy mình thật may mắn.
Tuy là mình thật buồn.
Nhưng mà. Mình luôn luôn yêu bạn đấy..

Rồi hiện tại bay qua và trở thành những kí ức cũ mèm. Nhưng tình cảm, phải rồi, lúc nào cũng nên thật là tươi mới.

Để thấy cuộc sống đã luôn mang lại cho ta những món quà vô cùng đặc biệt. Như bạn của mình.