Thứ Hai, 28 tháng 12, 2009

Chi.

Vậy là Chi đi rồi. Đi vào một ngày cuối năm. 2010 sẽ không có Chi. Không có Chi ở bất kì đâu ở Biên Hòa này, để tối thứ bảy mình có thể ghé qua. Cũng không có đâu ở bất cứ nơi nào trên nước Việt Nam này, để một dịp nào đó có thể ngồi máy bay và đến thăm. Tối qua ở nhà Chi về là 10h, đi đường quốc lộ. Đường vắng, mình đi ebike, đội helmet, trên xe cồng kềnh con Pucca to bự Chi gửi, và ba túi đồ linh tinh. Vừa đi vừa nghĩ đến gương mặt ấy, mái tóc xoăn ấy, nghĩ đến bao nhiêu đồ đạc ngổn ngang ở nhà Chi. Chỉ nghĩ thế và về đến nhà. Mẹ xuống cầu thang và bảo lo cho mình, sao về muộn thế. Mình cười và nói con đói, con đi nấu mì ăn nhé. Vào phòng và đóng cửa lại. Nhắn tin cho Chi. Ăn mì, uống cà phê, xong nằm lên giường nghe kể chuyện đêm khuya trên voh. Câu chuyện về chiến tranh Việt Nam thời chống Mĩ. Chợt nghĩ về cuốn "Nỗi buồn chiến tranh" của Bảo Ninh, lại nhớ tự dặn mình đọc lại lần nữa mà sao cứ quên hoài.. Sáng hôm nay dậy lúc 5h, nhớ Chi quá, gọi cho Chi nhưng số bận. Một lát sau gọi lần nữa thì hình như rút sim ra rồi. Mình sờ đầu con Pucca, và nghĩ, thế là đi thật, không biết bao giờ mới trả lại được con Pucca này, hay sẽ không bao giờ gặp lại nữa.. Lúc đó, buồn thật đấy.

Ngày 29 tháng 12 năm 2009. Có một người bước ra khỏi cuộc đời mình.

Một ngày cuối năm.