Thứ Năm, 29 tháng 10, 2009

a sad afternoon



Ngồi đây và cảm thấy vô cùng ngột ngạt.

Có những ngày mà niềm tin vào bản thân không đủ để vực dậy những suy nghĩ tiêu cực. Có những ngày thấy tuổi 17, 18 đi qua như những cơn gió, không còn đủ mạnh để người ta còn yêu và còn nhớ.

Có những khi hối hận khi chất chứa quá nhiều gánh nặng trong lòng. Và luôn nghĩ không còn ai bên cạnh mình.

Có những buổi chiều chỉ ngủ và ngủ và cảm thấy như chưa bao giờ hạnh phúc đến thế.

Nếu một ngày tròn 18 tuổi xách ba lô lên và đi..

Mình còn nhớ về một câu chuyện của Banana Yoshimoto, khi người ta không còn chút vướng bận gì về tiền bạc, gia đình, những điều tương tự thế, thì người ta sẽ bước lên con tàu và đi mãi. Vắt tay lên trán và nghĩ.. như thế thì.. đi về đâu ?

Mình còn nhớ về bộ phim My friend, Flicka, kể về một cô gái tìm mọi cách chỉ để chinh phục một con ngựa. Cô đặt tên cho nó là Flicka, vì Flicka có nghĩa là thiếu nữ. Con ngựa duy nhất màu đen và đá bay bất cứ ai cưỡi lên nó. Nhưng với cô thì không.

Mình còn nhớ về nhân vật Juno, trong một bộ phim cùng tên. 17 tuổi và có thai, đi tìm một gia đình để nuôi đứa con của mình. Một sự lựa chọn ổn thỏa cho cả đôi bên. Đứa con ấy có lẽ sẽ hạnh phúc trong gia đình mới. Nhưng khi Juno lớn lên, kết hôn, có thai, nhìn những đứa con của mình.. và nghĩ về bào thai ở tuổi 17 .. Vết thương sâu kín ấy mở toang và có bao giờ lành da được không ?

"I'm lonely and I love it. Woe is me, but I'm above it. It's the strangest thing. I'm sad and I don't care. And I'm dancing on air. I miss you and I like it.. All the time I've been with you, I wish I'd been alone. Because I'm lonely as Mount Everest and probably as high. It's time to buy all the records you would never let me buy. It's time to try the million things you never let me try. I can almost laugh at all the times you made me cry, because I'm lonely and I love it".


Thứ Ba, 27 tháng 10, 2009

Surrealist.


Một loạt con chim rơi xuống cánh đồng. Bê bết máu. Những con chim cố hết sức để thoát khỏi những giây phút quằn quại đau đớn đến tận xương tủy. Bầu trời xám xịt. Khoảng không gian mênh mông ào ào gió rơi vào một quãng vắng.

Những con chim chết hẳn.

Không còn tiếng hót.

Không còn những đôi cánh.

Không còn nỗi đau.

Và mình nhớ về "Kafka bên bờ biển". Về chuyện giết hàng loạt tim mèo. Về chuyện nhân vật chính quan hệ với cả mẹ và chị của mình.

Có lẽ, thế nào đi nữa, siêu thực cũng có cái hay của nó, kể cả khi không hợp thời.

Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay


Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em


Em trở về đúng nghĩa trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin


Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu


Mùa thu nay sao bão mưa nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Di đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh


Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn


Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh có khi chết đi rồi


Tự hát - Xuân Quỳnh
Thực sự rất yêu bài thơ này.

Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2009

Devious days ~


Gần 10 ngày và ko viết ở blogspot.

Tuần này điều khiến mình tập trung duy nhất là 3 bài kiểm tra toán, lí, hóa. Vì lúc nào cũng chỉ nghĩ đến nó nên dù có đau đầu thật nhưng theo kiểu này thì thấy mọi thứ đều trôi qua rất nhanh cùng một số sự thất vọng và một số phút giây vui vẻ vớt vát. Thường thì bất kì khi nào kiểm tra dồn dập trong một tuần đều là như vậy, sáng sớm bước đến lớp áp lực ko mở miệng nói nổi một câu, đêm qua khi ngủ cũng trằn trọc và mở mắt từ 2h30 sáng rồi. 3 năm nay vẫn như vậy nên cũng quen, nhưng thiệc ra thì điểm kiểm tra cũng ko khác gì hồi lớp 10. Haiz.

Đội tuyển văn vẫn bình thường và các bạn nói xấu mình lúc trước đã chuyển qua nói thích mình. Haha, bí quyết nhé, khi nào các bạn lân la hỏi chuyện, như thói quen, mình ko mở miệng nhiều lắm. Nhưng hãy biết đánh trúng chỗ nào tụi nó còn tò mò và chưa biết, phổ biến thật nhiều thông tin, cùng sự khám phá một số điểm khác người ở mình (các bạn có vẻ ngưỡng mộ =))). Đùa đấy, nếu nói nghiêm túc thì chắc mình hấp dẫn quá đối với các bạn trẻ chỉ biết học, học và học như bọn trường mình. Haha that’s all :>

Dạo này mình ko đọc sách nữa, ko nghe New Age nữa, chỉ chăm đọc báo Tuổi trẻ, Saigontimes và nghe K-pop.

Dạo này mình rất thích trời mưa, mưa to ơi là to, trùm áo mưa trên người, một mình đi ebike về vào buổi tối. Lúc đó ko còn nghĩ gì nữa, vì mọi suy nghĩ đã dồn hết vào cái khung cảnh ấy. Rất thích được một mình và ‘thoải mái’ như thế, dù có cảm thấy hơi buồn một chút.

Cũng sắp hết tháng 10. Rồi chớp mắt một cái hết năm. Thiệc tình..

Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2009

nothingness~


Lúc nãy ngồi học anh văn và nghĩ nếu mình lên hoang đảo sống cùng với người yêu.. Ban đầu thấy cũng vui vui, xong suy nghĩ riết thấy tình hình như thế làm gì có tình yêu nào chịu nổi nhỉ.. Như Lưu Quang Vũ với Tố Uyên, nghệ sĩ yêu nhau đắm đuối dữ vậy mà vì cảnh nghèo túng còn phải chia tay nữa là.. mà nhiều người nói Xuân Quỳnh là người thứ ba? Phải vậy ko ? Ai giải thích dùm mình chuyện rắc rối này xem, mình tò mò lắm! Chiều nay vừa đọc bài thơ "Tự hát" của Xuân Quỳnh, đọc xong thực sự thấy nghẹn ngào muốn khóc luôn. Quá nữ tính! Quá trực cảm! Ôi xong rồi ngồi chống cằm nghĩ, tại sao người ta lại có thể nhìn về tình yêu táo bạo, mạnh mẽ đến vậy mà lại diễn đạt theo một lối đi rất nhẹ nhàng, rất đáng yêu.. Trời ạ, mình yêu say đắm Xuân Quỳnh mất thôi!!!!!

Có vẻ hôm nay hơi lạc đề.

Bẵng đi một thời gian khá lâu (khoảng 2-3 năm) và giờ nhìn lại thấy mình khác hẳn (?). Ngày xưa như một đứa hâm hâm dở dở. Bây giờ thì xì tin nửa mùa.

Haiz.

Đặt niềm tin tuyệt đối vào một ai đó và khi mọi thứ đi ngược lại.. sẽ buồn lắm sao ?

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2009

Tháng 10.


Quay đi quay lại đã hết tháng 9 và bây giờ là tháng 10. Nhanh thật. Mới ngày nào còn chụp hình với cô hồi cuối năm 11, ghi vài gạch đầu dòng những việc cần làm cho mùa hè, rồi chuẩn bị vào năm học, vậy mà gần nửa năm đã trôi qua. Nhớ hồi Tết năm ngoái về quê thăm bà, miền Bắc lạnh thấu xương và lần đầu tiên mình sống những ngày thực sự vui trong cái lạnh ấy. Lúc máy bay cất cánh khỏi Hà Nội, những ánh đèn vàng chấp chới, Hà Nội cứ nhỏ dần, nhỏ dần rồi mất hẳn. Giờ nghĩ lại sao thấy những điều đó đã ở xa quá, nhưng bây giờ ngồi viết lại vẫn cứ muốn khóc và nhớ lắm.

Vậy là cũng chỉ còn chừng ba tháng nữa là kết thúc năm 2009. Mình thì mới mười sáu và một tháng nữa là mười bảy. Và mình lại nhớ hồi mình mười lăm. Lúc ấy thực sự mình nghĩ mọi thứ thật là đẹp. Vẫn còn giữ trong lòng những ước mơ ko màng đến tiền bạc, hiểm nguy, vẫn luôn nghĩ về một cuộc sống thành thật với suy nghĩ, với ước mơ. Chỉ có điều hồi ấy non nớt thật, và lí tưởng hóa cuộc đời thật. Còn bây giờ khi chính xác là mình đã gần mười bảy tuổi, đã bớt được chút non nớt, thêm vào chút nông nổi, ước mơ và mục tiêu trong tương lai thay đổi hoàn toàn, thì mình lại phải chịu nhiều áp lực và mệt mỏi quá. Nhớ một lần trời mưa to tầm tã, mình mặc áo mưa đi học. Lúc ấy khoảng 5h chiều, đường phố đông đúc trong những chiếc áo mưa đủ màu sắc di chuyển xung quanh, mình thực sự cảm thấy bối rối chẳng vì điều gì, chỉ là tự dưng cảm thấy cô đơn giữa cái khung cảnh đó.

Đôi lúc thấy mình tự dưng hoảng loạn và bất an vô cớ, như một đứa mất hết lí trí. Và cũng đôi lúc, thấy mình lại quá bình thản giữa đám bạn bè bon chen, gạt qua hết điểm số, danh hiệu, cuộc thi, rồi vô lo.

Mấy ngày nay mưa liên tục. Lòng mình ướt đẫm.