Ngồi đây và cảm thấy vô cùng ngột ngạt.
Có những ngày mà niềm tin vào bản thân không đủ để vực dậy những suy nghĩ tiêu cực. Có những ngày thấy tuổi 17, 18 đi qua như những cơn gió, không còn đủ mạnh để người ta còn yêu và còn nhớ.
Có những khi hối hận khi chất chứa quá nhiều gánh nặng trong lòng. Và luôn nghĩ không còn ai bên cạnh mình.
Có những buổi chiều chỉ ngủ và ngủ và cảm thấy như chưa bao giờ hạnh phúc đến thế.
Nếu một ngày tròn 18 tuổi xách ba lô lên và đi..
Mình còn nhớ về một câu chuyện của Banana Yoshimoto, khi người ta không còn chút vướng bận gì về tiền bạc, gia đình, những điều tương tự thế, thì người ta sẽ bước lên con tàu và đi mãi. Vắt tay lên trán và nghĩ.. như thế thì.. đi về đâu ?
Mình còn nhớ về bộ phim My friend, Flicka, kể về một cô gái tìm mọi cách chỉ để chinh phục một con ngựa. Cô đặt tên cho nó là Flicka, vì Flicka có nghĩa là thiếu nữ. Con ngựa duy nhất màu đen và đá bay bất cứ ai cưỡi lên nó. Nhưng với cô thì không.
Mình còn nhớ về nhân vật Juno, trong một bộ phim cùng tên. 17 tuổi và có thai, đi tìm một gia đình để nuôi đứa con của mình. Một sự lựa chọn ổn thỏa cho cả đôi bên. Đứa con ấy có lẽ sẽ hạnh phúc trong gia đình mới. Nhưng khi Juno lớn lên, kết hôn, có thai, nhìn những đứa con của mình.. và nghĩ về bào thai ở tuổi 17 .. Vết thương sâu kín ấy mở toang và có bao giờ lành da được không ?
"I'm lonely and I love it. Woe is me, but I'm above it. It's the strangest thing. I'm sad and I don't care. And I'm dancing on air. I miss you and I like it.. All the time I've been with you, I wish I'd been alone. Because I'm lonely as Mount Everest and probably as high. It's time to buy all the records you would never let me buy. It's time to try the million things you never let me try. I can almost laugh at all the times you made me cry, because I'm lonely and I love it".



