
Lúc nãy ngồi học anh văn và nghĩ nếu mình lên hoang đảo sống cùng với người yêu.. Ban đầu thấy cũng vui vui, xong suy nghĩ riết thấy tình hình như thế làm gì có tình yêu nào chịu nổi nhỉ.. Như Lưu Quang Vũ với Tố Uyên, nghệ sĩ yêu nhau đắm đuối dữ vậy mà vì cảnh nghèo túng còn phải chia tay nữa là.. mà nhiều người nói Xuân Quỳnh là người thứ ba? Phải vậy ko ? Ai giải thích dùm mình chuyện rắc rối này xem, mình tò mò lắm! Chiều nay vừa đọc bài thơ "Tự hát" của Xuân Quỳnh, đọc xong thực sự thấy nghẹn ngào muốn khóc luôn. Quá nữ tính! Quá trực cảm! Ôi xong rồi ngồi chống cằm nghĩ, tại sao người ta lại có thể nhìn về tình yêu táo bạo, mạnh mẽ đến vậy mà lại diễn đạt theo một lối đi rất nhẹ nhàng, rất đáng yêu.. Trời ạ, mình yêu say đắm Xuân Quỳnh mất thôi!!!!!
Có vẻ hôm nay hơi lạc đề.
Bẵng đi một thời gian khá lâu (khoảng 2-3 năm) và giờ nhìn lại thấy mình khác hẳn (?). Ngày xưa như một đứa hâm hâm dở dở. Bây giờ thì xì tin nửa mùa.
Haiz.
Đặt niềm tin tuyệt đối vào một ai đó và khi mọi thứ đi ngược lại.. sẽ buồn lắm sao ?