Thứ Tư, 9 tháng 6, 2010

09


It sucks to be alone, when people all around you.

Mình nói chuyện đi du học với dì tối nay, và thấy buồn. Cả tối qua bác mình gọi và nói, đi du học sao không nói gì cho bác hết. Ừ, mình biết nói gì đây?

Tối nay đi ebike, dừng chờ xe lửa. Lúc xe lửa đi ngang qua, không hiểu sao mình cứ tự nhủ, thôi đừng nghĩ gì cả, đừng nghĩ gì hết. Có gì mà phải nghĩ? Cứ sống thôi, kệ đời nó.

Ừ, cho dù hiện tại, hay tương lai, bất cứ khi nào, ở đâu, có một mình đi chăng nữa.. cũng phải biết tự nói rằng, đừng nghĩ gì. Thời gian sẽ qua thôi. Những cảm giác ấy rồi sẽ qua thôi..
Có gì quan trọng đâu?

Đi đâu để nhìn thấy mình, khi đứng xa thì cảm thấy cô đơn, và đứng gần lại thấy vô cùng xa lạ. Đêm nay, sẽ không như mọi đêm nữa. Mình sẽ tập trung vào những việc cần làm. Không xao nhãng. Hãy để việc học hành cuốn nỗi buồn đi xa.
Dù đó vẫn chỉ luôn là nỗi buồn vụn vặt..

Thứ Bảy, 5 tháng 6, 2010

06


Khi nhìn những tấm ảnh đó, tôi luôn có cảm giác rất tốt. Về một thế giới đẹp và yên bình, nơi mà người ta có thể giữ cho tâm trí luôn tự do và bay bổng. Đó là những tấm ảnh mang theo sự trong lành của khí trời, những cơn gió mát, những cánh hoa màu đỏ rực, và những ngôi nhà trên bờ biển. Trái tim tôi càng đập mạnh, là tôi biết mình đang khát khao được nhìn ngắm những nơi ấy biết chừng nào. Bỗng thấy cuộc sống vốn dĩ đơn giản và đẹp. Chỉ là con người làm cho méo mó đi thôi.

Hoặc là, những tấm ảnh đó đã làm tôi rời xa thực tại và chìm quá sâu vào những ảo tưởng lạc quan. Nhưng đôi khi lại hay, phải vậy không?

Momoechi là một cuộc sống trong lành và khỏe khoắn. Một cuộc sống không bao giờ xảy ra trong đời tôi, nhưng luôn đáng để mơ ước. Tôi yêu ngôi nhà có rèm màu xanh và hai bình ga lớn đặt bên tay trái. Tôi yêu những bông hoa râm bụt đỏ tươi trên bức tường nhiều ô vuông. Tôi yêu cửa tiệm nhỏ có dòng ghi chú rất đáng yêu Always welcome bên cạnh một đóa hoa khô. Tôi yêu dáng chụp hình nhỏ nhắn của cô gái tóc ngắn đang cầm trên tay máy Contax.

Đơn là là sự trong lành đã luôn để lại trong lòng ta những dư âm tốt. (:

Thứ Sáu, 4 tháng 6, 2010

05


Sometimes it takes some time out on your own to find your way back home.
The way back home is always long.

Thứ Tư, 12 tháng 5, 2010

13

Tại sao lại muốn khóc vì một chuyện bé con con như vậy? Tại sao đêm qua không ngủ được mà cũng không khóc được? Có cái gì cứ nghẹn lại trong lòng, muốn khóc thật nhiều để trôi hết nỗi buồn, muốn sự cô đơn và bóng tối không còn ở quanh nữa. Mà sao vẫn không thể khóc được ?

Nếu tình cảm vỡ làm đôi và không còn yêu thương gì nữa. Nếu những lời hứa cứ lơ lửng ở đó và bắt buộc người ta phải nghe theo. Nếu nỗi đau này trở nên quá sâu bởi không thể vùi lấp.

Phải làm sao?

Muốn cạo hết tóc là trùm lên đầu một cái mũ len. Hằng ngày mặc đồ trắng hoặc đen, đi khắp nơi chụp ảnh. Chỉ vậy thôi. Như vậy có quên được nỗi đau không?

Tôi ghét bản thân mình. Vì không biết dừng lại ngay từ khi sai lầm mới bắt đầu. Phải. Sai lầm. Tôi ghét mình vì cứ luôn tự nhủ "Có gì sai đâu?", khi bao người ở quanh đã luôn luôn nhắc nhở "dừng lại đi, dừng lại đi".

Đêm qua, khi những giọt nước mắt không thể lăn khỏi khóe mắt, khi tôi bắt đầu cảm thấy mình đang rợi tư do xuống đáy sâu của nỗi buồn, tôi đưa tay lên tim mình. Tôi nghe tiếng trái tim tôi đập mạnh. Tôi nghe tiếng nhạc văng vẳng quanh mình. Tôi nghe sự hoang vắng đang thổi qua tôi.
Nếu yêu mà phải đau đến vây, thì chẳng thà đừng yêu.

Hạnh phúc. Hạnh phúc. Rốt cuộc hạnh phúc là gì cơ chứ ?

Nếu cứ mỗi đêm tôi đều dằn vặt như vậy.
Thì phải thế nào đây?

Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010

The great escape.

Những ngày này mình sẽ không bao giờ quên. Những ngày đứng giữa ranh giới mong manh của quá khứ, hiện tại và tương lai. Những ngày có nhiều điều quan trọng để tự mình quyết định. Những ngày mà mình biết, tương lai đang mở rộng thênh thang và phía sau luôn có sự ủng hộ nhiệt tình của mẹ.

Lâu rồi không viết nên cũng không biết phải viết gì. Mình không muốn nói quá nhiều về những hứa hẹn và quyết tâm. Điều quan trọng nhất là cố gắng hết mình, chỉ vậy thôi. Cuối năm học, buồn vui cứ xen kẽ, bạn bè quấn quýt lấy nhau, mà lại buồn vì sắp phải xa bạn. Sẽ chẳng gặp lại bạn nữa đâu. Dù bản thân mình đã từng nói gì, dù bạn có thương mình đến thế nào, ừ, mình không thể quay lại nữa đâu.

Chiều này mình lướt qua facebook một vài người. Những người đã từng rất thân thiết cách đây hai năm, một năm.. Bây giờ, chẳng còn là gì của nhau nữa. Có lẽ hiện tại mới là thứ níu giữ tình cảm vững vàng nhất. Quá khứ nhìn lại thì hay buồn và tiếc. Tương lai lại khiến người ta lo âu. Phải, rồi, chỉ còn hiện tại là thứ níu giữ ta thôi..