Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010

The great escape.

Những ngày này mình sẽ không bao giờ quên. Những ngày đứng giữa ranh giới mong manh của quá khứ, hiện tại và tương lai. Những ngày có nhiều điều quan trọng để tự mình quyết định. Những ngày mà mình biết, tương lai đang mở rộng thênh thang và phía sau luôn có sự ủng hộ nhiệt tình của mẹ.

Lâu rồi không viết nên cũng không biết phải viết gì. Mình không muốn nói quá nhiều về những hứa hẹn và quyết tâm. Điều quan trọng nhất là cố gắng hết mình, chỉ vậy thôi. Cuối năm học, buồn vui cứ xen kẽ, bạn bè quấn quýt lấy nhau, mà lại buồn vì sắp phải xa bạn. Sẽ chẳng gặp lại bạn nữa đâu. Dù bản thân mình đã từng nói gì, dù bạn có thương mình đến thế nào, ừ, mình không thể quay lại nữa đâu.

Chiều này mình lướt qua facebook một vài người. Những người đã từng rất thân thiết cách đây hai năm, một năm.. Bây giờ, chẳng còn là gì của nhau nữa. Có lẽ hiện tại mới là thứ níu giữ tình cảm vững vàng nhất. Quá khứ nhìn lại thì hay buồn và tiếc. Tương lai lại khiến người ta lo âu. Phải, rồi, chỉ còn hiện tại là thứ níu giữ ta thôi..