Thứ Bảy, 5 tháng 6, 2010

06


Khi nhìn những tấm ảnh đó, tôi luôn có cảm giác rất tốt. Về một thế giới đẹp và yên bình, nơi mà người ta có thể giữ cho tâm trí luôn tự do và bay bổng. Đó là những tấm ảnh mang theo sự trong lành của khí trời, những cơn gió mát, những cánh hoa màu đỏ rực, và những ngôi nhà trên bờ biển. Trái tim tôi càng đập mạnh, là tôi biết mình đang khát khao được nhìn ngắm những nơi ấy biết chừng nào. Bỗng thấy cuộc sống vốn dĩ đơn giản và đẹp. Chỉ là con người làm cho méo mó đi thôi.

Hoặc là, những tấm ảnh đó đã làm tôi rời xa thực tại và chìm quá sâu vào những ảo tưởng lạc quan. Nhưng đôi khi lại hay, phải vậy không?

Momoechi là một cuộc sống trong lành và khỏe khoắn. Một cuộc sống không bao giờ xảy ra trong đời tôi, nhưng luôn đáng để mơ ước. Tôi yêu ngôi nhà có rèm màu xanh và hai bình ga lớn đặt bên tay trái. Tôi yêu những bông hoa râm bụt đỏ tươi trên bức tường nhiều ô vuông. Tôi yêu cửa tiệm nhỏ có dòng ghi chú rất đáng yêu Always welcome bên cạnh một đóa hoa khô. Tôi yêu dáng chụp hình nhỏ nhắn của cô gái tóc ngắn đang cầm trên tay máy Contax.

Đơn là là sự trong lành đã luôn để lại trong lòng ta những dư âm tốt. (: