Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2009

Tháng 10.


Quay đi quay lại đã hết tháng 9 và bây giờ là tháng 10. Nhanh thật. Mới ngày nào còn chụp hình với cô hồi cuối năm 11, ghi vài gạch đầu dòng những việc cần làm cho mùa hè, rồi chuẩn bị vào năm học, vậy mà gần nửa năm đã trôi qua. Nhớ hồi Tết năm ngoái về quê thăm bà, miền Bắc lạnh thấu xương và lần đầu tiên mình sống những ngày thực sự vui trong cái lạnh ấy. Lúc máy bay cất cánh khỏi Hà Nội, những ánh đèn vàng chấp chới, Hà Nội cứ nhỏ dần, nhỏ dần rồi mất hẳn. Giờ nghĩ lại sao thấy những điều đó đã ở xa quá, nhưng bây giờ ngồi viết lại vẫn cứ muốn khóc và nhớ lắm.

Vậy là cũng chỉ còn chừng ba tháng nữa là kết thúc năm 2009. Mình thì mới mười sáu và một tháng nữa là mười bảy. Và mình lại nhớ hồi mình mười lăm. Lúc ấy thực sự mình nghĩ mọi thứ thật là đẹp. Vẫn còn giữ trong lòng những ước mơ ko màng đến tiền bạc, hiểm nguy, vẫn luôn nghĩ về một cuộc sống thành thật với suy nghĩ, với ước mơ. Chỉ có điều hồi ấy non nớt thật, và lí tưởng hóa cuộc đời thật. Còn bây giờ khi chính xác là mình đã gần mười bảy tuổi, đã bớt được chút non nớt, thêm vào chút nông nổi, ước mơ và mục tiêu trong tương lai thay đổi hoàn toàn, thì mình lại phải chịu nhiều áp lực và mệt mỏi quá. Nhớ một lần trời mưa to tầm tã, mình mặc áo mưa đi học. Lúc ấy khoảng 5h chiều, đường phố đông đúc trong những chiếc áo mưa đủ màu sắc di chuyển xung quanh, mình thực sự cảm thấy bối rối chẳng vì điều gì, chỉ là tự dưng cảm thấy cô đơn giữa cái khung cảnh đó.

Đôi lúc thấy mình tự dưng hoảng loạn và bất an vô cớ, như một đứa mất hết lí trí. Và cũng đôi lúc, thấy mình lại quá bình thản giữa đám bạn bè bon chen, gạt qua hết điểm số, danh hiệu, cuộc thi, rồi vô lo.

Mấy ngày nay mưa liên tục. Lòng mình ướt đẫm.


Quote.

Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2009

Kick me up.



Hôm qua ở EFF từ 1h30 đến 7h30 tối mới về. Nói nhiều, cười nhiều. The Village tuyệt vời. Soundtrack tuyệt vời. Thầy Mark tuyệt vời. Sau Speaking club có một người hát bài Phố cho mình nghe, tuyệt vời nốt. Ngày nào tâm trạng cũng vui vẻ, nhẹ nhàng như ngày thứ bảy thì hay nhỉ ?

Tối về, đường đông nghẹt như 30 Tết. Mình phóng nhanh mà thắng xe cũng có vấn đề nên suýt tông mấy người. Hay tại mỏi mắt mỏi người mỏi đủ thứ nên ko tỉnh táo nữa? Trung thu là Tết cho thiếu nhi phải ko nhỉ ? (nói thật mình ko biết). Trời sao thấy thiếu nhi cũng nhiều mà mấy đứa teen loi choi cũng nhiều gần bằng luôn, thêm mấy bạn trai gái đi xe ga nữa, sao thấy giống noel quá. Có vẻ tất cả mọi người nhất là tuổi xì tin đều nắm bắt mọi cơ hội để đi chơi nhỉ ? đọc đến đây chắc nhiều bạn chậc lưỡi nói mình chỉ giỏi ghen tị chứ gì? Đúng đó! Mình đang ghen tị điên lên đây. Trong khi nhà nhà đi chơi, người người đi chơi thì mình phải chạy xe một mình, đeo trên vai một cái cặp và nghĩ về đống bài vở cao chất ngất ở nhà. Tối qua bạn Thảo nói mình thần kinh ko bình thường. Mình tin 100%. Thật xấu hổ khi phải thừa nhận điều này nhưng cứ thật thà đi. Dạo này mình ko điều chỉnh được cuộc sống nữa, toàn phải chạy đua với tất cả, sáng mở mắt dậy học, đêm cũng mắt nhắm mắt mở mà làm bài. Cái trường Ngô Quyền này đang xảy ra chuyện gì vậy? Chẳng có chuyện gì, xưa nay vẫn vậy, có lẽ trường đó nên đổi tên thành địa ngục.

Ôi nói thật ra thì than thở cũng có cái thú của nó.
Có lẽ nên dùng từ "điên cuồng" cho tất cả những thứ diễn ra trong thời gian này. Mình đã ko còn là mình nữa rồi.

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2009

I love for last September.

Photobucket


Photobucket

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2009

stupid me.


It would be difficult for me to put into words the feelings I experienced these days. I did think that committing suicide was the best thing to feel comfortable. But in the morning when I received my first 10 mark in Math for over 2 years in high school, I just thought that everything was so funny. Maybe I deserved it for my efforts, just not in Math lol.
I should find a better way to live for sure. Life is short.