
Quay đi quay lại đã hết tháng 9 và bây giờ là tháng 10. Nhanh thật. Mới ngày nào còn chụp hình với cô hồi cuối năm 11, ghi vài gạch đầu dòng những việc cần làm cho mùa hè, rồi chuẩn bị vào năm học, vậy mà gần nửa năm đã trôi qua. Nhớ hồi Tết năm ngoái về quê thăm bà, miền Bắc lạnh thấu xương và lần đầu tiên mình sống những ngày thực sự vui trong cái lạnh ấy. Lúc máy bay cất cánh khỏi Hà Nội, những ánh đèn vàng chấp chới, Hà Nội cứ nhỏ dần, nhỏ dần rồi mất hẳn. Giờ nghĩ lại sao thấy những điều đó đã ở xa quá, nhưng bây giờ ngồi viết lại vẫn cứ muốn khóc và nhớ lắm.
Vậy là cũng chỉ còn chừng ba tháng nữa là kết thúc năm 2009. Mình thì mới mười sáu và một tháng nữa là mười bảy. Và mình lại nhớ hồi mình mười lăm. Lúc ấy thực sự mình nghĩ mọi thứ thật là đẹp. Vẫn còn giữ trong lòng những ước mơ ko màng đến tiền bạc, hiểm nguy, vẫn luôn nghĩ về một cuộc sống thành thật với suy nghĩ, với ước mơ. Chỉ có điều hồi ấy non nớt thật, và lí tưởng hóa cuộc đời thật. Còn bây giờ khi chính xác là mình đã gần mười bảy tuổi, đã bớt được chút non nớt, thêm vào chút nông nổi, ước mơ và mục tiêu trong tương lai thay đổi hoàn toàn, thì mình lại phải chịu nhiều áp lực và mệt mỏi quá. Nhớ một lần trời mưa to tầm tã, mình mặc áo mưa đi học. Lúc ấy khoảng 5h chiều, đường phố đông đúc trong những chiếc áo mưa đủ màu sắc di chuyển xung quanh, mình thực sự cảm thấy bối rối chẳng vì điều gì, chỉ là tự dưng cảm thấy cô đơn giữa cái khung cảnh đó.
Đôi lúc thấy mình tự dưng hoảng loạn và bất an vô cớ, như một đứa mất hết lí trí. Và cũng đôi lúc, thấy mình lại quá bình thản giữa đám bạn bè bon chen, gạt qua hết điểm số, danh hiệu, cuộc thi, rồi vô lo.
Mấy ngày nay mưa liên tục. Lòng mình ướt đẫm.




