
Hôm qua ở EFF từ 1h30 đến 7h30 tối mới về. Nói nhiều, cười nhiều. The Village tuyệt vời. Soundtrack tuyệt vời. Thầy Mark tuyệt vời. Sau Speaking club có một người hát bài Phố cho mình nghe, tuyệt vời nốt. Ngày nào tâm trạng cũng vui vẻ, nhẹ nhàng như ngày thứ bảy thì hay nhỉ ?
Tối về, đường đông nghẹt như 30 Tết. Mình phóng nhanh mà thắng xe cũng có vấn đề nên suýt tông mấy người. Hay tại mỏi mắt mỏi người mỏi đủ thứ nên ko tỉnh táo nữa? Trung thu là Tết cho thiếu nhi phải ko nhỉ ? (nói thật mình ko biết). Trời sao thấy thiếu nhi cũng nhiều mà mấy đứa teen loi choi cũng nhiều gần bằng luôn, thêm mấy bạn trai gái đi xe ga nữa, sao thấy giống noel quá. Có vẻ tất cả mọi người nhất là tuổi xì tin đều nắm bắt mọi cơ hội để đi chơi nhỉ ? đọc đến đây chắc nhiều bạn chậc lưỡi nói mình chỉ giỏi ghen tị chứ gì? Đúng đó! Mình đang ghen tị điên lên đây. Trong khi nhà nhà đi chơi, người người đi chơi thì mình phải chạy xe một mình, đeo trên vai một cái cặp và nghĩ về đống bài vở cao chất ngất ở nhà. Tối qua bạn Thảo nói mình thần kinh ko bình thường. Mình tin 100%. Thật xấu hổ khi phải thừa nhận điều này nhưng cứ thật thà đi. Dạo này mình ko điều chỉnh được cuộc sống nữa, toàn phải chạy đua với tất cả, sáng mở mắt dậy học, đêm cũng mắt nhắm mắt mở mà làm bài. Cái trường Ngô Quyền này đang xảy ra chuyện gì vậy? Chẳng có chuyện gì, xưa nay vẫn vậy, có lẽ trường đó nên đổi tên thành địa ngục.
Ôi nói thật ra thì than thở cũng có cái thú của nó.
Có lẽ nên dùng từ "điên cuồng" cho tất cả những thứ diễn ra trong thời gian này. Mình đã ko còn là mình nữa rồi.