Tôi quay trở lại blog, và sẽ viết để đạt được tới cảm giác giống như ăn một trái táo.
4 tháng vừa qua, cảm giác như đứng giữa đại dương xanh ngắt, sóng biển đập ầm ầm. Ý là, tôi cảm thấy buồn và hạnh phúc đều theo những kiểu khá mạnh mẽ và bất thường. Những hiệu ứng đi theo nó, cũng tương tự như đèn vàng thành phố buổi tối ý. Không rõ ràng, hơi buồn một tí, à nhiều tí mới đúng.
Tôi so sánh hơi nhiều. Chỉ muốn hiện thực hóa quá khứ thôi.
Những buổi tối chia tay người này, người kia, tôi thấy chạnh lòng. Cũng không quan tâm những người đó sẽ đi qua nơi nào, sẽ làm gì, sẽ gặp gỡ ai, sẽ quên tôi như thế nào. Cái suy nghĩ này cũng là một phần trong quá trình trở nên mạnh mẽ. Mỗi người theo đuổi những thứ khác nhau. Cứ ở cạnh nhau hoài thì sẽ chẳng ra làm sao, nhỉ.
Tôi cũng không còn nhớ ai nữa. Buổi tối lạnh ơi là lạnh ở Đà Lạt đó. Tôi ngồi ghế đá một mình ở công viên cạnh hồ Xuân Hương. Trăng tròn một cách kì dị. Lúc đó tôi khóc nhiều. Đầu ngả ra sau, nhìn lên mặt trăng, và khóc. Tôi nín, quệt, rồi nước mắt không ngừng được. Thật là phiền. Rồi từ đó tôi bớt nghĩ về những chuyện phức tạp. Và tự hài lòng với những gì đã được nhận, và bù đắp.
Mấy tối nay tôi và Trace Bundy ở cạnh nhau. Cảm ơn cái thứ âm nhạc nửa mùa tuyệt vời này. Tôi thấy mình trong đó.
