Năm mới đến, mai là tháng ba rồi.
Tôi thấy giận mình. Thời gian cũng đã trôi qua như thế, ổn định được vài tháng, giờ lại vậy. Gia đình tan vỡ, cảm giác giống như đang ở một dòng sông, rồi nó rẽ nhánh, bạn đứng ở giữa, không thể quyết định. Ba đúng hay mẹ đúng. Ba có lỗi hay mẹ có lỗi. Nghe ai, khuyên ai, nói gì bây giờ. Tất cả đều là vô nghĩa, phải không. Tôi thấy trống vắng, đóng cửa ở trong phòng để không phải gặp ai. Sáng đó ba gọi tôi, nói ba buồn quá, không chịu được. Tôi về, mẹ kể, nghe rồi chỉ im lặng. Đứng giữa ngọn đồi, bao cơn gió mạnh thổi qua, chỉ biết nhắm mắt lại. Tôi vẫn luôn hi vọng gia đình sẽ sáng sủa hơn, một ngày nào đó, nhưng có những sự thật tôi không bao giờ quên. Vết nứt còn đó, gắn lại cũng không thể nguyên vẹn nữa.
