Thứ Hai, 26 tháng 12, 2011


Tôi xem lại vài bức ảnh chụp Ngô Quyền cách đây 2 năm rưỡi. Ánh nắng của những ngày ấy hắt vào tôi dịu dàng, thân thuộc. Tôi ngắm nhìn nụ cười của tất cả mọi người, 12A9 của tôi, và tất cả những ai đã cùng tôi sống những ngày tươi đẹp dưới không gian ấy. Ngô Quyền, đối với tôi là một nơi rất thiêng liêng, xinh đẹp, diệu kì.

Tôi nhớ sân trường những buổi trưa đầy nắng, vắng tanh. Cái bầu không khí yên ả trong suốt, âm thang vang đi rõ rệt từng từ đối thoại. Tôi nhớ Ngô Quyền của những buổi tối cắm trại hội hè. Bóng tối ồn ào đầy ắp chuyển động, cuốn chúng tôi vào những niềm vui của lời ca tiếng hát, của những tình bạn nối kết thật thà.

Thời gian càng trôi đi, tôi cảm giác như những bước chân bé con của mình càng bước xa khỏi khoảng thời gian ấy. Mới 2 năm thôi mà sao đã thấy mình già, còn trường mình ở đó, vẫn tươi mới như ngày mới bắt đầu.