Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2011



Là vì, cuộc sống của tôi cứ xoay vòng không ngừng nghỉ. Tôi chậm rãi đón nhận những thay đổi, từ tốn và đau đớn. Đó là niềm tổn thương biết nấc từng tiếng một rõ rệt ở trong lòng. Ngày tháng vụng dại biết cách đi qua bằng những sự kiện, và tôi, một cách đường hoàng nhất, sẵn sàng đưa mình ra giữa biển lớn. Bước qua giai đoạn này rồi, chắc sẽ bình thản lắm. Nếu tôi ko tự cứu được mình, thì ai sẽ cứu tôi?

Mơ ước của tôi, có lẽ cũng chỉ là một đời sống giản dị. Đi qua những cú sốc như thế này, ừ, tôi chỉ mong một thứ hạnh phúc bình yên, cho ba mẹ, cho em tôi, và tất cả mọi người trong gia đình. Bị đánh gục vào cái tuổi này, ko biết mai đây sẽ đứng dậy bằng thứ động lực gì nữa.