đang thích mê hoa này.
Bao nhiêu thứ chất chứa trong lòng, nhưng cứ phải câm lặng mãi, cứ tự mình giải quyết rồi thấy lại không tới đâu cả, tự mình hướng mình đi, tự mình chia sẻ với mình. Nhiều khi bước đi mà nặng nề lắm. Nhiều khi thẳng lưng ngẩng cao đầu mà vẫn thấy mình nhỏ bé biết bao. Học đó nhưng vẫn không bao giờ đủ so với người khác. Bạn bè đó, nhưng trong mắt mình, nhiều khi chỉ như thấy mấy con muỗi vo ve. Ừ, là suốt bao tháng nay mình đã sống như vậy. Mình đã một mình như vậy.
Tối qua với nó, mình thực sự đã rất nhẹ nhõm.
Tao cám ơn mày, nhiều lắm, vì tất cả những gì đã cho năm suốt 7 năm qua.
