Nếu sợi dây kết nối giữa mình và thế giới này đứt rồi, thì phải làm sao?
Cảm giác như chỉ còn bạn níu kéo mình lại. Con người đó, khuôn mặt đó, tính cách lạ kì đó, đã nắm lấy tay mình vào những lúc tưởng như chỉ muốn sống bạt mạng. Người đó quàng tay qua lưng mình, nhìn vào mắt mình và hỏi, bạn ơi có chuyện gì vậy, kể mình nghe đi mà. Chỉ thế thôi đã đủ để sống mũi mình cay, vì niềm hạnh phúc bé nhỏ thân thuộc. Người đó không thích nói nhiều về bản thân, ghét ồn ào bon chen, ghét màu mè giả tạo. Người đó cũng không thích nói về mình với bất cứ ai, chỉ chăm sóc mình theo cách như thế.
Cho dù có như thế nào, vì người đó, mình phải sống mạnh mẽ. Nhất định như vậy. Bởi vì có lần, người đó đã bảo 'Bạn bước đi thẳng lưng, nhìn bạn cao hơn nhiều lắm'.
Buồn thì rất nhiều, nhưng không còn cảm thấy cô độc nữa, từ khi có bạn.
