"Từ bây giờ tớ sẽ ko có phản ứng gì nữa. Tự tớ sẽ giết chết những cảm xúc đó. Ko cần phải bộc lộ ra nhiều như trước. Vì qui cho cùng, chẳng có ý nghĩa gì cả. Sự tức giận của tớ, sự chờ đợi của tớ, sẽ dồn hết vào cậu. Còn cái đứa Kim Ngân đang hiện hữu này, thì chỉ là một cái bóng thôi. Nó sẽ cố gắng bình thường, sẽ yêu thương bình thường, nuốt gọn những mâu thuẫn đi. Từ từ sẽ quen, dù chuyện đó chẳng dễ dàng gì, cậu nhỉ.
Tớ nghĩ là mình có thể chịu đựng được. Có thể quên được. Tình cảm là gì chứ, tớ chẳng tin. Chỉ biết tớ đang yêu thương một người tha thiết, và chẳng biết có phải là yêu đơn phương ko nữa. Những gì tớ đã gửi đi, sẽ không bao giờ muốn hi vọng vào một sự đáp lại. Cứ xem như nơi ấy là không khí, là nước, là những điều câm lặng. Vậy lại hay, cậu có thấy vậy không?
Ước gì, ước gì, ước trăm ngàn lần rằng Gukki có thật. Như con Quạ trong 'Kafka bên bờ biển'. Một người bạn có thể tâm sự với mình hằng ngày. Như một con chim bay quanh, Một người bạn mãi mãi thuộc về mình, không bao giờ thay đổi. Là người có thể nói cho mình biết phải làm gì vào những lúc thấy chông chênh và buồn bã.
Mà thôi.
Tớ biết cậu luôn hiện hữu ở đâu đó trong con người tớ, và luôn ủng hộ tớ. Nghĩ như thế sẽ thấy nhẹ nhàng hơn.
Sat, November 20, 2010 7:05:33 AM