Thứ Tư, 27 tháng 7, 2011

thời gian ở lại.


Không khí lạnh và ẩm ướt. Chiều chiều Sài Gòn đổ mưa như trút nước. Tối đi ngoài phố lạnh buốt. Người xen kẽ người trong những khoảng không gian nhất định. Lướt đi trong đêm, im lặng chạy trốn. Thành phố này không còn bất kì nơi nào để con người giấu mình nữa. Mọi thứ phù phiếm được phơi bày ra quá hoàn chỉnh. Còn thế giới ngầm bên trong chạy đuổi nhau trong một diện tích không giới hạn.

Quá nhiều người trong một thành phố tạo ra sự lộn xộn đến cực đỉnh, và đẩy tôi vào cô đơn.

Nhỏ bé trong ngôi trường đó, tôi đi đi về về, tối và sáng. Trong thư viện ngập tràn sách và ánh sáng, tôi mò mẫm trong đống bài vở của mình. Cửa kính li ti những giọt nước trong veo. Bên ngoài màu tối sẫm, chỉ thấy những đốm đèn vàng di chuyển trong bóng tối, lặng yên không lời. Có lẽ đến hết đời, tôi sẽ không bao giờ quên được cây cầu lớn gần trường tôi. Hình ảnh buồn bã của nó, một cách tình cờ, luôn làm tôi liên tưởng đến những tháng ngày cũ. Nhìn thấy nhưng không thể nắm bắt, cứ lặng lẽ ngắm nhìn vẻ đẹp muôn màu của nó tỏa sáng hiện tại nhiều lo âu, bất ổn. Mỗi tối trước khi trở về nhà, tôi đều đứng ở ban công trường ngắm nhìn khoảng cây xanh rộng lớn phía bắc, và quận nhất ở xa. Quá yên tĩnh và tăm tối. Quá ồn ào và rực rỡ. Hai mảng đối lập phản chiếu lẫn nhau, vào chính khoảnh khắc đó, ở trong tôi.

Những cuộc đối thoại như thế, tôi không bao giờ muốn. Cứ giả vờ thân thiết mãi rồi sau này gặp nhau cũng không thèm ngoảnh lại nhìn.