Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2010

voice in her mind

Bạn đang suy nghĩ về hình ảnh của bạn với một cái mũ lưỡi trai. Bạn đội nó hầu hết thời gian, che dấu khuôn mặt mình dưới cái mũ ấy. Bạn cảm thấy an toàn khi không phải bộc lộ mình trước con người. Bạn cảm thấy yên tâm khi không ai nhìn bạn và cười chê. Bạn quên hết thế gian và mất đi khái niệm về thời gian. Bạn chỉ còn biết đến những gì thuộc về bạn, đi qua tất cả những nỗi buồn, những vết thương chưa lành da. Bạn sẽ gắn trên cái mũ của mình một vật dụng gì đó để có thể phát ra nhạc. Nên là nhạc của Yiruma hay Deuter. Bạn cứ thế từ ngày này qua ngày khác. Cảm xúc của bạn từ từ nguội lạnh. Trái tim bạn ổn định. Bạn có thể cười khi nhìn lại những gì đã qua. Hoặc là bạn sẽ không còn nhiều tiếc nuối khi đếm lại những điều bạn đã để tuột khỏi tay. Cuộc sống của bạn, bắt đầu từ cái sở thích đội mũ lưỡi trai, đã được bao bọc bởi một lớp vỏ an toàn. Nhưng mà, bạn sẽ dễ dàng chết đi nếu cái vỏ ấy bị phá vỡ. Cuộc sống bình lặng khi bị một cái gì đó khuấy động, nhất là cái gì đó lại thuộc về buồn đau, thì bạn lại càng dễ bị tổn thương. Rồi cái mũ lưỡi trai cũng không thể cứu bạn nữa rồi. Bạn tự mình vùng vẫy trong nỗi đau con người. Bạn sống trong những ngày tháng vây quanh bởi bóng tối và tuyệt vọng. Trong bạn hình ảnh của những người thương yêu, của quá khứ ngày xưa hiện về, và rồi bạn thấy trong lòng nỗi nhớ đang điên cuồng đòi hỏi một sự giải thoát. Nỗi nhớ xé nát bạn ra từng mảnh. Bạn nhận ra, cái mũ lưỡi trai chết tiệt đã làm bạn cô đơn biết bao.

Bạn tuyệt vọng và cô đơn biết bao.