Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2010

Two drifters off to see the world *



Lâu lắm rồi, từ khi vào năm học đến giờ, mới cảm thấy buồn sâu sắc đến thế này.

Khi hằng ngày phải đối diện với một ngôi trường mà suốt gần ba năm mình ko thể học cách yêu nổi, với những người bạn mà hầu hết đều mang một lớp vỏ bọc bên ngoài, với những áp lực từ những điều mình căm ghét - vô cùng căm ghét, thì cảm giác như bây giờ là một điều tất yếu. Phải, mình thấy tiếc cho mình, nhưng ko thể biết được tiếc vì điều gì. Vì đã học ngôi trường mà mình mơ ước suốt năm lớp 9 ư ? Vì bạn bè ư ? Vì cái khối A toán - lí - hóa - sinh hoàn toàn nằm ngoài tầm tay của mình ư ? Đó chỉ là những điều rất nhỏ. Điều mình tiếc nhất, đó là ba năm cấp ba, người ta nói thường rất đẹp, rất ý nghĩa, thì với mình không khác nào địa ngục. Một kiểu địa ngục tinh thần. Có lẽ tất cả đều là lỗi của mình. Có lẽ tất cả mọi thứ đều do mình gây ra. Có lẽ thế. Chắc chắn là thế.

Và rồi, trưa nay, những suy nghĩ mới lại xuất hiện trong đầu mình. Về một thế giới ngoài kia cách đây rất xa. Về những chuyến đi không tồn tại bất kì một sự ràng buộc nào. Về một cuộc chạy trốn. Lại bắt đầu xúc động khi nhìn thấy ánh sáng nhấp nháy từ những chiếc máy bay. Lại bắt đầu đọc đi đọc lại tập truyện ngắn Nước Mĩ, Nước Mĩ của Phan Việt. Thế giới ngoài kia có gì mà sao mỗi lần nghĩ đến đều thấy một sự nôn nao và thèm khát. Khi buồn nhất, điều mình nghĩ tới không phải là bạn bè, hay gia đình, hay tương lai. Thứ mình nghĩ đến, đó là những chuyến bay, những chuyến đi, những con đường cách xa Việt Nam hàng trăm ngàn cây số. Đó là giấc mơ mình trăn trở mỗi ngày. Đó là một khoảng không gian xa xôi không biết bao giờ tới được. Mười bảy tuổi và trông về một chuyến đi xa. Mười bảy tuổi và mong ngóng một cuộc chạy trốn công khai.

There's no use even trying, because it's hopeless. All of our dreams are dying of overdoses. All of our plans are lying in ten-car road wrecks. There's just no point in crying. You know it's hopeless.