Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2009

These days.


Sắp hết tháng 9. Cuộc sống vẫn trôi đi như thế, như hai năm trước mình bước vào cấp ba. Chỉ có điều bây giờ là năm cuối, và nhiều chuyện xảy ra quá. Ko chỉ là chuyện học toán-lí-hóa-sinh, dù sao những cái đó mình chịu được, và cố gắng được, và chỉ là học-thôi-mà. Cái làm mình buồn nhất là những gì người khác nói về mình. Mình đã từng hứa là ko quan tâm nữa. Mình đã từng hứa là ko băn khoăn quá nhiều nữa. Vậy mà.. rốt cuộc mình ko làm được. Càng cố gắng thì càng ko thể quên được. Uh thì mình thế nào thì mình biết. Uh thì phải đạp lên dư luận mà sống.. nhưng điều quan trọng là, ko phải ai cũng làm được. Bởi vậy đừng khuyên mình những điều như thế, đã có nhiều lời khuyên như vậy, mình đã cố, mình đã thử, nhưng lại thành ra thế này.
Điều mình muốn duy nhất bây giờ là bỏ quách cái đội tuyển văn. Mình chán hết. Mình chán cô, chán lí luận văn học, chán những lời nhận định quá dài dòng và khó hiểu, chán một vài đứa nhiều chuyện trong lớp đó.. Mình chán môn văn. Mình chán cả mình nữa. Cuối cùng lại đi vào lối mòn của rất nhiều những cái chán trước đây. Tối nay, nghe một bạn nói về đội tuyển văn, một bạn nói về mình, và mình khóc sụt sịt. Ko hiểu tại sao, chỉ là tự dưng lúc đó bao nhiêu cái kìm nén mấy ngày nay mình ko giữ trong lòng được nữa. Mình buồn quá.
Và còn nhiều chuyện vụn vặt khác nữa.

Mình bi lụy quá chăng ?