Tại sao lại muốn khóc vì một chuyện bé con con như vậy? Tại sao đêm qua không ngủ được mà cũng không khóc được? Có cái gì cứ nghẹn lại trong lòng, muốn khóc thật nhiều để trôi hết nỗi buồn, muốn sự cô đơn và bóng tối không còn ở quanh nữa. Mà sao vẫn không thể khóc được ?
Nếu tình cảm vỡ làm đôi và không còn yêu thương gì nữa. Nếu những lời hứa cứ lơ lửng ở đó và bắt buộc người ta phải nghe theo. Nếu nỗi đau này trở nên quá sâu bởi không thể vùi lấp.
Phải làm sao?
Muốn cạo hết tóc là trùm lên đầu một cái mũ len. Hằng ngày mặc đồ trắng hoặc đen, đi khắp nơi chụp ảnh. Chỉ vậy thôi. Như vậy có quên được nỗi đau không?
Tôi ghét bản thân mình. Vì không biết dừng lại ngay từ khi sai lầm mới bắt đầu. Phải. Sai lầm. Tôi ghét mình vì cứ luôn tự nhủ "Có gì sai đâu?", khi bao người ở quanh đã luôn luôn nhắc nhở "dừng lại đi, dừng lại đi".
Đêm qua, khi những giọt nước mắt không thể lăn khỏi khóe mắt, khi tôi bắt đầu cảm thấy mình đang rợi tư do xuống đáy sâu của nỗi buồn, tôi đưa tay lên tim mình. Tôi nghe tiếng trái tim tôi đập mạnh. Tôi nghe tiếng nhạc văng vẳng quanh mình. Tôi nghe sự hoang vắng đang thổi qua tôi.
Nếu yêu mà phải đau đến vây, thì chẳng thà đừng yêu.
Hạnh phúc. Hạnh phúc. Rốt cuộc hạnh phúc là gì cơ chứ ?
Nếu cứ mỗi đêm tôi đều dằn vặt như vậy.
Thì phải thế nào đây?
Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010
The great escape.
Những ngày này mình sẽ không bao giờ quên. Những ngày đứng giữa ranh giới mong manh của quá khứ, hiện tại và tương lai. Những ngày có nhiều điều quan trọng để tự mình quyết định. Những ngày mà mình biết, tương lai đang mở rộng thênh thang và phía sau luôn có sự ủng hộ nhiệt tình của mẹ.
Lâu rồi không viết nên cũng không biết phải viết gì. Mình không muốn nói quá nhiều về những hứa hẹn và quyết tâm. Điều quan trọng nhất là cố gắng hết mình, chỉ vậy thôi. Cuối năm học, buồn vui cứ xen kẽ, bạn bè quấn quýt lấy nhau, mà lại buồn vì sắp phải xa bạn. Sẽ chẳng gặp lại bạn nữa đâu. Dù bản thân mình đã từng nói gì, dù bạn có thương mình đến thế nào, ừ, mình không thể quay lại nữa đâu.
Chiều này mình lướt qua facebook một vài người. Những người đã từng rất thân thiết cách đây hai năm, một năm.. Bây giờ, chẳng còn là gì của nhau nữa. Có lẽ hiện tại mới là thứ níu giữ tình cảm vững vàng nhất. Quá khứ nhìn lại thì hay buồn và tiếc. Tương lai lại khiến người ta lo âu. Phải, rồi, chỉ còn hiện tại là thứ níu giữ ta thôi..
Lâu rồi không viết nên cũng không biết phải viết gì. Mình không muốn nói quá nhiều về những hứa hẹn và quyết tâm. Điều quan trọng nhất là cố gắng hết mình, chỉ vậy thôi. Cuối năm học, buồn vui cứ xen kẽ, bạn bè quấn quýt lấy nhau, mà lại buồn vì sắp phải xa bạn. Sẽ chẳng gặp lại bạn nữa đâu. Dù bản thân mình đã từng nói gì, dù bạn có thương mình đến thế nào, ừ, mình không thể quay lại nữa đâu.
Chiều này mình lướt qua facebook một vài người. Những người đã từng rất thân thiết cách đây hai năm, một năm.. Bây giờ, chẳng còn là gì của nhau nữa. Có lẽ hiện tại mới là thứ níu giữ tình cảm vững vàng nhất. Quá khứ nhìn lại thì hay buồn và tiếc. Tương lai lại khiến người ta lo âu. Phải, rồi, chỉ còn hiện tại là thứ níu giữ ta thôi..
Thứ Năm, 29 tháng 4, 2010
Winters have come and gone..

Cả chiều và tối nay ngồi trên máy tính search list trường bên Mĩ. Giờ mới hiểu tại sao chọn trường là phần vất vả và tốn thời gian nhất. Đến giờ là gần 8h tối là mình gần như hết sức để tiếp tục nữa rồi.
Không biết sẽ thế nào nữa. Mình có đủ sức để lại gia đình mình và đi đến một nơi hoàn toàn xa lạ ? Mình có thể bỏ lại bạn ấy ở đây, suy sụp và thất vọng như thế nào đó, và cứ thế mà đi thôi sao?
Nếu chỉ đơn giản sáng dậy mở mắt và đặt chân xuống giường.
phew.
hôm nay mình chỉ nghe một bài thôi - A dance round the memory tree
thấy năm tháng của mình cứ đi qua nhẹ nhàng như cơn gió, mà lòng đau nhói và lạnh buốt.
Words we had said
Grew in my head
Colored my thought
Send me to bed
Lost memories
Grew into trees
Cover the doors
Swallow the cure
Winters have come and gone you know
Winters have come and gone you know
But I'll miss you young and free
For a dance round the memory tree
Said I forgot
But I did not
Dreams we have had
Play in my head
Did we believe,
The cry of the wind?
Did we regret?
Would we forget?
Winters have come and gone you know
Winters have come and gone you know
But I'll miss you young and sweet
For a dance round the memory tree
Với chúng ta, nỗi đau là một sắc màu
Trong khi những lên án lại mang một màu sắc khác
Chúng ta thắp lửa thành một màu
Và những cánh cửa giấu kín lại là một màu nữa.
Trong khi những lên án lại mang một màu sắc khác
Chúng ta thắp lửa thành một màu
Và những cánh cửa giấu kín lại là một màu nữa.
Thứ Bảy, 24 tháng 4, 2010
how do you feel?
Thứ Bảy, 27 tháng 3, 2010
Give me a little more time.

Bài thơ này mình đọc trong blog của Khói.
Không khóc ở California - NHT.
- Mạnh mẽ lên - Anh nói - Không khóc ở California.
Không khóc ở California.
Không khóc.
Không khóc ở Louisiana.
Không khóc ở quận 13 Paris.
Không khóc
Không khóc ở Beclin, ở Xitny, ở Tôkyô
Những người Việt không khóc ở California
Em không khóc
Em không khóc ở California
Em không khóc
Kìa mưa rơi, mưa rơi và lá bay
Em lái xe đi
Con đường hun hút và mưa bay bay
Kính xe mở
Ai huýt sáo một bài hát bên đường
Nhớ anh, nhớ quê hương
Em không khóc
Em không khóc ở California
Em không khóc
ở chốn xa xăm cuối nơi chân trời
Nơi mẹ sinh ra gọi là quê hương
Em gọi tên là nhớ thương
Người ta gọi là cội nguồn
Sao em lẩm cẩm như một bà già
Em sẽ không khóc
Không khóc ở California
Anh ạ,
Em lớn lên rồi, không còn thẹn thùng
Em mặc một chiếc áo rộng
Em sẽ mua hoa
Xếp đặt đồ vật trong nhà
Em yêu mọi người
Mọi người không khóc
Không khóc ở California
Anh ạ, hôm nay tiệm cà phê vui hơn
Có ai gật đầ u chào em.
Có phải anh gật đầu chào em rồi mỉm cười
Em đưa tay ra
Biết rằng anh vừa nắm tay em...
Em thấy hơi ấm
Em thấy ổn rồi, rất ổn...
Em lớn lên rồi, không còn thẹn thùng
Em soi trong gương
Giữ gìn nhan sắc, giữ gìn thói quen
Có người vừa đi xa về,
Mang cho em một chút gió, một chút nắng
Em sưởi mình trong kỷ niệm
Và cười trong mơ.
Anh hôn vào nụ cười ấy...
Nụ cười xa xăm
Em lớn lên rồi, không còn thẹn thùng
Em ra siêu thị
Em xuống trung tâm
Em mua một gói kẹo nhỏ
Và liếm chiếc kẹo như liếm vết thương
Anh tan biến trong miệng em
Em cười một mình .
Và soi trong gương
Không khóc
Không khóc ở California
Cho dù cách xa...
Cô đơn quá chăng. *
Tựa entry chỉ đơn giản là tên bức ảnh.