Thứ Năm, 29 tháng 4, 2010

Winters have come and gone..


Cả chiều và tối nay ngồi trên máy tính search list trường bên Mĩ. Giờ mới hiểu tại sao chọn trường là phần vất vả và tốn thời gian nhất. Đến giờ là gần 8h tối là mình gần như hết sức để tiếp tục nữa rồi.

Không biết sẽ thế nào nữa. Mình có đủ sức để lại gia đình mình và đi đến một nơi hoàn toàn xa lạ ? Mình có thể bỏ lại bạn ấy ở đây, suy sụp và thất vọng như thế nào đó, và cứ thế mà đi thôi sao?

Nếu chỉ đơn giản sáng dậy mở mắt và đặt chân xuống giường.

phew.

hôm nay mình chỉ nghe một bài thôi - A dance round the memory tree

thấy năm tháng của mình cứ đi qua nhẹ nhàng như cơn gió, mà lòng đau nhói và lạnh buốt.

Words we had said
Grew in my head
Colored my thought
Send me to bed

Lost memories
Grew into trees
Cover the doors
Swallow the cure

Winters have come and gone you know
Winters have come and gone you know
But I'll miss you young and free
For a dance round the memory tree

Said I forgot
But I did not
Dreams we have had
Play in my head

Did we believe,
The cry of the wind?
Did we regret?
Would we forget?

Winters have come and gone you know
Winters have come and gone you know
But I'll miss you young and sweet
For a dance round the memory tree

Với chúng ta, nỗi đau là một sắc màu
Trong khi những lên án lại mang một màu sắc khác
Chúng ta thắp lửa thành một màu
Và những cánh cửa giấu kín lại là một màu nữa.

Thứ Bảy, 24 tháng 4, 2010

how do you feel?


“I'm awake in the afternoon, I fell asleep in the living room and it's one of those moments when everything is so clear. Before the truth goes back into hiding I want to decide because it's worth deciding, to work on finding something more than this fear. It takes so much out of me to pretend, tell me now, tell me how to make amends.”

Thứ Bảy, 27 tháng 3, 2010

Give me a little more time.


Bài thơ này mình đọc trong blog của Khói.

Không khóc ở California - NHT.

- Mạnh mẽ lên - Anh nói - Không khóc ở California.

Không khóc ở California.
Không khóc.
Không khóc ở Louisiana.
Không khóc ở quận 13 Paris.
Không khóc
Không khóc ở Beclin, ở Xitny, ở Tôkyô
Những người Việt không khóc ở California
Em không khóc
Em không khóc ở California
Em không khóc
Kìa mưa rơi, mưa rơi và lá bay
Em lái xe đi
Con đường hun hút và mưa bay bay
Kính xe mở
Ai huýt sáo một bài hát bên đường
Nhớ anh, nhớ quê hương
Em không khóc
Em không khóc ở California
Em không khóc
ở chốn xa xăm cuối nơi chân trời
Nơi mẹ sinh ra gọi là quê hương
Em gọi tên là nhớ thương
Người ta gọi là cội nguồn
Sao em lẩm cẩm như một bà già
Em sẽ không khóc
Không khóc ở California
Anh ạ,
Em lớn lên rồi, không còn thẹn thùng
Em mặc một chiếc áo rộng
Em sẽ mua hoa
Xếp đặt đồ vật trong nhà
Em yêu mọi người
Mọi người không khóc
Không khóc ở California
Anh ạ, hôm nay tiệm cà phê vui hơn
Có ai gật đầ u chào em.
Có phải anh gật đầu chào em rồi mỉm cười
Em đưa tay ra
Biết rằng anh vừa nắm tay em...
Em thấy hơi ấm
Em thấy ổn rồi, rất ổn...
Em lớn lên rồi, không còn thẹn thùng
Em soi trong gương
Giữ gìn nhan sắc, giữ gìn thói quen
Có người vừa đi xa về,
Mang cho em một chút gió, một chút nắng
Em sưởi mình trong kỷ niệm
Và cười trong mơ.
Anh hôn vào nụ cười ấy...
Nụ cười xa xăm
Em lớn lên rồi, không còn thẹn thùng
Em ra siêu thị
Em xuống trung tâm
Em mua một gói kẹo nhỏ
Và liếm chiếc kẹo như liếm vết thương
Anh tan biến trong miệng em
Em cười một mình .
Và soi trong gương
Không khóc
Không khóc ở California
Cho dù cách xa...

Cô đơn quá chăng. *

Tựa entry chỉ đơn giản là tên bức ảnh.
Cc

Chủ Nhật, 21 tháng 3, 2010

For Med, again.

Ừm, Med hâm, đây là entry thứ hai mình viết cho bạn. Mình sẽ viết những gì mình thực sự nghĩ về bạn, đến thời điểm này, và những gì về ngày hôm qua.

Mình thừa nhận mỗi lần gặp mình, bạn nói nhiều thật, cười nhiều thật. Mình lúc nào cũng thấy trong lòng nhẹ nhàng khi nhìn bạn cười như thế, vì những lo lắng bé xíu về tâm trạng của bạn qua những entry trên blog đã tan biến hết. Mình cũng luôn nghĩ là bạn vui vẻ thoải mái thật ấy chứ, vì trong mắt mình bạn lúc nào chẳng vậy. Med mà, từ khi quen bạn đến giờ, có khi nào gặp mình mà bạn không cười đâu nhỉ. Nói chuyện nhiều lúc còn xyz hết chỗ nói luôn. Mình lâu lâu còn khá là ưng mấy cái từ ngữ riêng của bạn, hay là kiểu bạn cứ luôn gọi đồ ăn trước chứ không đến lượt mình phải mở miệng.

Nhưng mà hôm qua, mình nghĩ là mình biết những gì đang chạy nhảy trong đầu bạn. Mình biết ngồi ăn bánh xèo, gọi ba cái, mình ăn hết hai cái, bạn chỉ ăn một, là có lí do. Hôm qua bạn ít nói hơn mọi ngày, cười ít hơn nữa, nói chuyện cũng không tự nhiên lắm. Rồi buổi tối lúc ngồi cạnh mình xem hát, cách hơi lơ đãng của bạn, cách bạn nhìn xung quanh, và bạn cứ như thế, thiệt sự, tự dưng cảm thấy sao mà yêu mến cô gái ngồi cạnh mình quá. Mình cảm thấy một sự đồng cảm bao bọc quanh hai đứa, về những lo lắng của tuổi, về chuyện du học, cả về chuyện tình cảm tay đôi tay ba rắc rối của bạn. Dường như có cái gì trong bạn đang vỡ tan ra, cái đứa con gái đang ngồi cạnh mình, đang nhắn tin lia lịa, và mắt cứ đảo quanh không biết nhìn đi đâu.

Cuộc đời rộng lớn, tìm kiếm những trái tim đồng cảm với nhau thật là khó. Nhưng mà, tối hôm qua, đã có cái gì chạy ngang tim mình, thổi vào mình cảm giác thương yêu một kẻ nổi loạn và khác hẳn với con người mình. Thì ra, người ta mến yêu một ai đó chẳng phải vì những điểm tương đồng vô nghĩa, mà đôi khi, là vì sự khác biệt hoàn toàn đã trở thành tấm gương soi chiếu lẫn nhau.

:)

Thứ Tư, 24 tháng 2, 2010

.


"Trong giấc mơ em nằm nghiêng
Cùng đàn sẻ tóc nâu
Và em nghiêng chút nữa
Bầu trời đi lộn đầu.
Trong giấc mơ em thích buồn
Vừa buồn lệ vừa dài
Nỗi buồn em sẽ chảy
Hai dòng dài rất dài."
(Nguyễn Ngọc Thuần)