Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2012

wasted soul.

Mình có thể nghe giọng của chị Ellie Gounding cả đêm. Chị ấy quá hợp với cái kiểu hoang mang của mình.

Tối qua đi phà qua sông. Rồi chạy xe máy vùn vụt giữa đồng không mông quạnh. Rồ ga, thấy mình đang chui vào một cái hang dài hun hút. Chơi chán, đi phà trở lại. Nước sông buổi đêm đen và sóng sánh, gió thổi mát rượi, tóc bay vù vù. Nhìn bạn cười, tự cảm thấy mình đang trôi giữa một thực tế quá đẹp.

Cũng giống như dòng sông gần trường mình. Mà ở đó quá buồn, vì mọi thứ đều lạ lẫm, không thuộc về mình. Cây thông rì rào bao bọc nơi đó, cố tình làm mọi thứ trở nên lạnh lẽo nhất có thể. Cả cây cầu đỏ đỏ to con, nhấp nháy nhấp nháy giữa cái quận 7 quạnh quẽ đó. Có thực tế không vậy. Đâu có giống Việt Nam đâu. Cả PMH nữa. Không có kết nối nào với kí ức của mình cả. Mỗi lần mưa lại chạy qua đó, đến thật cô đơn thì thôi, quay về. Ở đó không có người.

Mình muốn ngồi trên đỉnh núi lúc nửa đêm. Đốt lửa, ăn uống gì đó. Mấy đứa trẻ trẻ với nhau, rồi tâm sự này nọ lọ chai. Vui một tí đi. Uống rượu, ca hát, nhảy múa. Bình minh rồi giải tán. Ai cũng biết phấn khích.

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012


Mark hỏi tôi, hồi ấy mày bao nhiêu tuổi ấy nhỉ, mười lăm hay mười sáu. mỗi lần kể lại chuyện cũ đều hỏi một câu như vậy. không, lúc đó tao mười bảy rồi, không phải mười lăm như mày nghĩ đâu. 5 năm rồi đó, mày nghĩ lại đi. thời gian trôi qua nhanh quá phải không.

cái thời mới lớn vụng về đó, trong thành phố nhỏ bé đó, là một khối kí ức không thể quên được. sau này có đi đến đâu, làm gì, cũng phải nhớ, mình đã từng là một con bé hạnh phúc và trong sáng. là một đứa biết trân trọng những điều bình dị, biết yêu văn chương, biết để tâm hồn trôi đi trong sự hoài cổ và lãng mạn cũ rích.

mà có lẽ, cũng không thể giữ cho bản thân được nguyên vẹn nữa rồi. căn bản là những thứ mình đã từng có, sẽ mãi mãi đi theo. không thể rũ bỏ dễ dàng được đâu.

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2012


người ta cứ luôn nghĩ tuổi trẻ là hạnh phúc. mặc định là như vậy. nhưng trên con đường của chúng tôi, đó không chỉ đơn giản là buồn hoặc vui. chúng tôi lớn lên, chênh vênh giữa bờ vực của hai thế giới. một thế giới huyễn hoặc của những ngày còn niên thiếu. một thế giới khác, thực tế, rõ ràng, cay đắng và khắc nghiệt. người lớn cũng không còn ở đó để dắt tay chúng tôi đi nữa rồi. chúng tôi tự xoay sở, cố gắng thoát ra khỏi những ước mơ không thực và đặt vào thực tại. chúng tôi bóc từng lớp vỏ một, càng bóc càng bẽ bàng, càng thấy đau. mà không biết phải làm thế nào để xoa dịu cảm giác ấy nữa. nơi đã từng dựa vào, như gia đình, lại trở thành nơi làm tổn thương nhiều nhất. 

Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012

ừm. chỉ đơn giản là mình muốn quay trở lại, hoặc đi xa hơn nữa. khoảng thời gian này, mọi thứ trống rỗng. mọi việc vẫn thế, nhưng đơn giản là mình không muốn ở lại nữa.

bạn. đừng vì bất kì lí do gì mà rời xa mình nhé. mình chỉ còn bạn thôi.

nghe Swell Season đi. về lại đi. đừng thay đổi nữa, vì bất kì ai. cho dù người ta có sống nhanh thế nào, vui vẻ thế nào, hời hợt thế nào, đẹp đẽ thế nào. quay về đi.

Thứ Năm, 22 tháng 3, 2012

Khán phòng lạnh cóng. Trong bóng tối, bộ phim Pháp trở nên chậm rãi, buồn thảm. Tôi cảm thấy mình run tới tận xương tủy. Một buổi tối, chẳng ra sao.

Sau tất cả ấy, những mối quan hệ, hội hè tụ tập, bạn bè, vui buồn, kỉ niệm. Cuối cùng, có còn lại gì đâu.