Mình có thể nghe giọng của chị Ellie Gounding cả đêm. Chị ấy quá hợp với cái kiểu hoang mang của mình.
Tối qua đi phà qua sông. Rồi chạy xe máy vùn vụt giữa đồng không mông quạnh. Rồ ga, thấy mình đang chui vào một cái hang dài hun hút. Chơi chán, đi phà trở lại. Nước sông buổi đêm đen và sóng sánh, gió thổi mát rượi, tóc bay vù vù. Nhìn bạn cười, tự cảm thấy mình đang trôi giữa một thực tế quá đẹp.
Cũng giống như dòng sông gần trường mình. Mà ở đó quá buồn, vì mọi thứ đều lạ lẫm, không thuộc về mình. Cây thông rì rào bao bọc nơi đó, cố tình làm mọi thứ trở nên lạnh lẽo nhất có thể. Cả cây cầu đỏ đỏ to con, nhấp nháy nhấp nháy giữa cái quận 7 quạnh quẽ đó. Có thực tế không vậy. Đâu có giống Việt Nam đâu. Cả PMH nữa. Không có kết nối nào với kí ức của mình cả. Mỗi lần mưa lại chạy qua đó, đến thật cô đơn thì thôi, quay về. Ở đó không có người.
Mình muốn ngồi trên đỉnh núi lúc nửa đêm. Đốt lửa, ăn uống gì đó. Mấy đứa trẻ trẻ với nhau, rồi tâm sự này nọ lọ chai. Vui một tí đi. Uống rượu, ca hát, nhảy múa. Bình minh rồi giải tán. Ai cũng biết phấn khích.

